Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 503

“Nếu không phải vì Xích Huyết và Tiêu gia cổ hủ ngu xuẩn thì sao những cốt nhục chí thân của chúng ta lại chết chứ, phụ thân Tuyên Bình Hầu của ngươi mật báo cho Tiêu gia mới khiến cả phủ Tuyên Bình Hầu bị hoàng đế chó má ghi hận, gài bẫy tội danh, tịch thu tài sản, giết kẻ phạm tội, lưu đày.”

“Mẹ nó ngươi bị điên rồi à…”

“Người bị điên chính là các ngươi, các ngươi từ lâu đã không xứng là người rồi.” Nguyệt phu nhân lạnh lùng nói, dứt khoát ngắt lời ông ta.

“Hai mươi năm trước, ngươi đồng ý sẽ báo thù cho Xích Huyết và Tiêu gia nên ta mới nhẫn nại, nếu không thì ngươi đã sớm chết dưới kiếm của ta vào hai mươi năm trước rồi.”

Đường tri phủ đã không động đậy được nữa nhưng cũng không kìm được mà cười ầm lên: “Ha ha ha ha… A… Ta đã nói mà, sao Nguyệt Nương có thể giết ta vì ngươi được?”

“Ngươi nhìn xem, Cố Tri Ý… Ngươi thật là ngu xuẩn… Chỉ có ta biết trước giờ người trong lòng nàng không hề có ngươi!”

Năm đó, nếu như không phải họ Cố cưỡng ép cướp đoạt Nguyệt Nương, lại vừa dỗ vừa lừa thì sao Nguyệt Nương có thể theo ông ta chứ!

Sắc mặt Cố đại đương gia tái xanh, nhìn Nguyệt phu nhân vừa tức giận vừa khổ sở: “Tiện nhân vô sỉ nhà ngươi… Đến giờ vẫn chưa quên được Tiêu Quan Vân…”

“Im ngay! Ngươi không xứng nhắc đến tên của y.” Nguyệt Nương lạnh lùng giơ tay, dùng kiếm đập vào lư hương trên bàn khắc hoa!

Cố đại đương gia tránh đi theo bản năng, lại lảo đảo đụng vào xe lăn của Cố Nhị.

Cố Nhị bị ông ta va vào lập tức ngã xuống đất, kêu thảm thiết: “A!”

“Văn Uyên!” Cố đại đương gia muốn đưa tay kéo hắn ta, Cố Nhị chợt nhìn thấy chất lỏng trong suốt dính trên tay ông ta, khủng hoảng hét to:

“Phụ thân! Trên mặt đất, trên đất có dầu hỏa nhẹ, nương muốn phóng hỏa đốt chết chúng ta sao?”

Sắc mặt Cố đại đương gia thay đổi, lúc này ông ta mới phát hiện chất lỏng trong suốt chảy xuôi khắp phòng đúng là dầu hỏa nhẹ dễ cháy!

Bao gồm cả những mùi gay mũi kia cũng bắt nguồn từ dầu hỏa nhẹ.

“Xích Huyết quân ngoại trừ châm ngôn bảo vệ, còn thờ phụng: Nguyên tắc ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu, hôm nay, ta sẽ đích thân đưa các ngươi đi gặp Tiêu Soái.”

Nguyệt phu nhân cầm kiếm thanh đồng, bà ta đứng lên, thản nhiên nói.

Cố đại đương gia lung lay đứng dậy, cưỡng chế thúc đẩy nội lực, đột nhiên vung trường đao trong tay lên một chút.

Cưỡng ép thúc đẩy nội lực dẫn đến thổ huyết, đồng thời, trường đao trong tay ông ta c*̃ng mạnh mẽ chém về phía eo của Nguyệt phu nhân.

Nguyệt phu nhân nghiêng người đi, khẽ lật dao găm trong tay “Keng!” một tiếng chém bay đao của ông ta.

Mặc dù đao khí c*̃ng làm trầy da ở eo bà ta nhưng mà cũng không gây ra tổn thương trí mạng cho bà ta.

Cố đại đương gia nhân lúc Nguyệt phu nhân không để ý tới mình, cắn răng muốn xông ra ngoài.

Nguyệt phu nhân c*̃ng không ngăn cản, lạnh lùng nhìn ông ta vọt lên mấy bước, đột nhiên ông ta lảo đảo ngã xuống đất, lại phun ra một ngụm máu!

Nguyệt phu nhân lạnh nhạt lấy ống mồi lửa từ trong tay áo mình ra: “Ta là một trong những thích khách giỏi nhất trong Xích Huyết, dù không thể dùng một kiếm chém đứt tâm mạch của ngươi nhưng sao có thể để ngươi chạy thoát được?”

Cố đại đương gia chật vật che vị trí không ngừng chảy máu trước ngực, ông ta tức giận cắn răng: “Hổ dữ cũng không ăn thịt con, ngươi muốn giết ta nhưng mà Văn Uyên và Bích Quân đều là con ruột của ngươi, sao ngươi có thể ra tay được!”

Tiện nhân này, lúc đó nhi tử muốn rời đi, bà ta lại ngăn cản, bà ta định không buông tha cho cả cốt nhục của bọn họ sao?

Khó trách khi đó Bích Quân tạm thời không đến được, lời bà ta nói lại kỳ quái như thế: Cái gì mà để lại một mình Bích Quân trên đời này, thì ra là có chủ ý ác độc này!

Cố Nhị c*̃ng hốt hoảng hét lên: “Nương… Nương… Sao nương lại muốn làm tổn thương phụ thân, còn cả con nữa, chẳng lẽ con không phải do nương sinh ra sao, có phải nương bị điên thật rồi không?”

Nữ nhân trước mặt này thật sự là nương của hắn ta sao?

Vì sao trước giờ hắn ta giống như chưa từng biết người nương này?

Hắn ta không biết mẫu thân có xuất thân cao quý của mình lại có thân thủ lợi hại như vậy!

Biểu cảm lạnh lùng của Nguyệt phu nhân cuối cùng cũng xuất hiện một chút cảm xúc khác.

Bà ta cầm ống mồi lửa, đi tới ngồi xổm xuống trước mặt Cố Nhị, dịu dàng vuốt tóc mai hắn ta giống như đang v**t v* một đứa bé.

“Đứa nhỏ ngốc, mặc dù phụ thân của con không bằng heo chó nhưng con và Bích Quân đương nhiên là con ruột do nương sinh ra.”

Cố Văn Uyên lập tức túm lấy cánh tay của bà ta, cầu xin: “Nương, vậy thì nương nhất định sẽ không hại con đúng không, nương c*̃ng tha thứ cho phụ thân có được không, chúng ta là người một nhà mà!”

Nguyệt phu nhân khẽ thở dài một tiếng: “Nương đương nhiên sẽ không hại con, các con đều bị phụ thân các con dạy hư mất rồi, con làm gì còn có chút dáng vẻ con người nào? Đi cùng mẫu thân đi, để con còn sống mới là hại con.”

Cố Văn Uyên nhìn ánh mắt của mẫu thân, dịu dàng như vậy, vừa kiên định vừa lạnh lẽo, hắn ta cũng là người thông minh, bỗng nhiên hiểu ra…

Vừa rồi khi dùng bữa, vì sao khi mẫu thân nghe thấy hắn ta nói mấy lời sẽ hưu thê tử sảy thai sắp chết và nữ tử vô dụng lại có biểu cảm kỳ quái và đáng sợ như thế.

Đại khái chính là khi đó, mẫu thân đã quyết định muốn giết hắn ta!

Cố Nhị và Cố đại đương gia trao đổi ánh mắt, Cố Nhị lập tức tỏ vẻ cầu xin, giữ chặt ống tay áo của bà ta giống như khi còn nhỏ.

“Con biết mẫu thân thất vọng với con, sau này con sẽ nghe lời, con thay đổi, từ giờ trở đi con sẽ làm người tốt! Mẫu thân nói cái gì con sẽ nghe cái đó, nương… Nương còn chưa ôm cháu mà!”

Nguyệt phu nhân bình tĩnh nhìn hắn ta, biểu cảm vừa bất đắc dĩ vừa tiếc nuối: “Văn Uyên, con lại bắt đầu nói dối rồi, khi còn bé, lúc con nói dối, ánh mắt luôn lơ lửng không cố định.”

Chỉ cần bà ta có thể nhìn thấy một chút nhân tính trên người hắn ta thì cũng sẽ không đưa ra lựa chọn như vậy.

Nói xong, bà ta đột nhiên nhẹ nhàng hất ống mồi lửa trên tay lên.

Chỉ nghe thấy một tiếng “Vút”, ống mồi lửa bốc cháy, giống như con bướm lửa rơi vào góc tường, dầu hỏa lập tức bốc cháy.

Cả căn phòng lập tức rơi vào biển lửa.

Minh Lan Nhược ẩn nấp trong mật đạo thấy thế thì không kiềm chế được mà muốn lao ra nhưng lại bị Kiều Viêm ôm vào trong ngực, không thể động đậy.

“Làm gì đấy, thả ta ra, Nguyệt phu nhân là người tốt!” Nàng cố gắng giãy dụa, tức giận nhỏ giọng nói.

Nàng không thể nhìn Nguyệt phu nhân chết như vậy được!

Nguyệt phu nhân đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, không nên chôn cùng đám người Cố đại đương gia ở đây!

Nhưng Kiều Viêm lại vươn tay bịt kín môi nàng, giam chặt nàng trong ngực, không cho nàng động đậy!

Hắn lạnh nhạt nói nhỏ bên tai nàng: “Nếu người muốn để bà ta làm người tốt thì đừng quấy rầy bà ta, đây là nguyện vọng cuối cùng của bà ta.”

Minh Lan Nhược giãy dụa không thể thoát ra, bất lực nhắm lại mắt, nàng chỉ cảm thấy mình c*̃ng bị vây hãm trong sự dày vò.

Vì sao làm người tốt lại phải trả giá lớn như vậy?

Ngọn lửa nóng bỏng xoay tròn xung quanh, Cố Nhị lập tức rơi vào sợ hãi, hắn ta hung hăng hét to về phía Nguyệt phu nhân, tiếng hét vừa không cam lòng vừa oán hận, muốn đánh bà ta nhưng lại bất lực:

“Tại sao là ta, vì sao người không gọi Cố Bích Quân cùng đi chết với mình. Vì sao người không gọi Cố Đại đi chết cùng… Người là đồ điên, người không phải nương của ta! Không có nương nào sẽ đưa nhi tử đi chết cả!”

Vì sao hắn ta lại có một người nương đáng sợ như vậy chứ!

Nguyệt phu nhân cũng không tức giận, bà ta chỉ thản nhiên nói: “Cố Đại không phải do nương sinh ra, hắn ta không phải trách nhiệm của nương, về phần Bích Quân… Nương c*̃ng thấy rất tiếc vì con bé không có ở đây nhưng chuyện nó làm sai sẽ có người khiến nó phải trả giá thật lớn.”

Cố đại đương gia chật vật tránh khỏi lửa dầu rớt xuống, ông ta hận Nguyệt phu nhân, oán hận nhìn chằm chằm vào bà ta:

“Hai mươi năm, sao lại không thể làm ấm được trái tim của ngươi, sao máu của ngươi có thể lạnh đến vậy chứ, giết phu diệt nhi, ngươi chê ta là đồ súc sinh, vậy ngươi thì có khác gì súc sinh, hổ dữ không ăn thịt con!”

Nguyệt phu nhân gật đầu: “Không sai, ta đúng là đồ súc sinh, năm đó không giết ngươi mà lại bồi bạn với ngươi nhiều năm như vậy, bất lực không thể ngăn cản ngươi biến các con của ta thành súc sinh hình người.”

Bà ta dừng một chút, bình tĩnh nói: “Thế là, trong những ngày đêm bị dày vò này, ta cũng biến thành súc sinh không có nhân tính giống như vậy, chúng ta đều nên đi chết.”

Bà ta thản nhiên như vậy, ngọn lửa sáng ngời xung quanh chiếu lên ánh mắt trong suốt mà hừng hực của bà ta, khiến Cố đại đương gia và Đường tri phủ nhất thời lại sinh ra tâm trạng phức tạp vừa tự ti mặc cảm vừa mờ mịt.

Nguyệt phu nhân thản nhiên nói: “Ta có thể thản nhiên đối mặt với sự thật mình bây giờ là đồ súc sinh, các ngươi thì sao, các ngươi còn nhớ mình lúc trước khi vẫn còn là người không?”

Đường tri phủ thoi thóp cười trầm khàn: “Nguyệt Nương… Nàng vẫn không khác gì hai mươi năm trước, chỉ là… Chúng ta… Cũng thay đổi rồi, không quay về được.”

Song tuyệt Kinh thành hơn hai mươi năm trước: Văn có Quan Âm viết cho thiên hạ, võ có Minh Nguyệt chiếu xuống nhân gian.

Nàng vẫn là tuyệt đại giai nhân được xưng là song tuyệt văn võ với Tiêu Quan Âm tiểu thư lúc trước.

Nhưng bọn họ đều đã quên mình lúc đầu trông như nào rồi.

Trước đây lão ta cũng đã từng thân nhẹ như chim én, bây giờ càng ngày càng mập béo, bóp méo dung mạo của mình, chẳng phải đó cũng là nỗi lòng trong lòng lão ta vì không thể nào đối mặt với mình trong quá khữ và những năm tháng kia hay sao?

“Thôi, thôi… Khụ khụ… Cả đời này, cũng như này… Đi… Ta cùng nàng… Cùng nàng xuống Địa ngục, có tội tình gì, tự ta đi thỉnh tội với Quan Vân Thiếu Tướng.”

Đường tri phủ đỏ mắt, ho khan cười.

Chết thì chết đi… Có thể cùng xuống Địa ngục với nàng, cũng coi như… Đáng giá.

Lão ta nghĩ về nàng cả một đời, nàng không nên thuộc về tên súc sinh họ Cố!

Nói xong, lão ta nhìn Cố đại đương gia khiêu khích: “Cố Tri Ý, ngươi đấy… Ngươi dám không, ngươi dám đi gặp Tiêu Soái năm đó đối xử với ngươi như con, yểm hộ ngươi rút lui không?”

Cố đại đương gia dùng mu bàn tay lau máu ở khóe môi, ông ta khinh thường chế nhạo lão ta: “Phi…! Ông đây không chết với đám ngu xuẩn các ngươi đâu! Ngươi chết chắc rồi, ta vẫn còn có thể cứu!”

Ông ta lảo đảo, vừa nhìn qua bên cửa sổ, vừa nhìn chằm chằm vào Nguyệt Nương cảnh giác.

“Phụ thân…! Phụ thân…! Người mau cứu con!” Cố Nhị thấy thế, gấp đến mức muốn đứng lên, vết thương sau lưng hắn ta nứt ra một lần nữa, máu me đầm đìa, đau đến mức hắn ta co giật.

Nguyệt phu nhân thản nhiên nói: “Không một ai trong chúng ta chạy thoát được.”

Bà ta vừa mới nói xong, chuôi kiếm trong tay gõ lên một cơ quan trên vách tường một lần nữa.

“Đang đang!” Dầu hỏa rơi xuống tất cả cửa sổ như mưa, ngọn lửa lập tức tăng vọt.

Thiêu đốt khiến Cố đại đương gia lảo đảo ngã về.

“Đáng chết!” Cố đại đương gia tức giận đến run rẩy, tiện tay nắm đại đao của mình, muốn chém chết Nguyệt phu nhân, xả cơn giận này.

Nhưng Nguyệt phu nhân vốn đã một lòng muốn chết, ông ta lại trọng thương, bây giờ đã không phải là đối thủ của Nguyệt phu nhân nữa.

Ông ta cắn răng một cái, nổi giận cầm đao liều mạng chém vào cửa sổ, muốn chém ra một lối ra chạy trốn từ bên cạnh cửa sổ.

“Nương… Nương… Nương thả con ra ngoài đi!” Áo bào của Cố Nhị dính dầu hỏa, hắn ta liều mạng đập xuống, muốn dập lửa trên đó, hắn ta vươn tay muốn túm váy Nguyệt phu nhân.

Nguyệt phu nhân lại lẳng lặng nhìn hắn ta một chút rồi không tiếp tục để ý đến tất cả ồn ào, náo động sau lưng nữa.

Bà ta đi đến trước bức tranh mỹ nhân múa kiếm kia một lần nữa, ngắm bức tranh kia.

Nữ tử trong tranh mặc áo đỏ như lửa, tay cầm một thanh kiếm thanh đồng dài nhỏ, hàn quang lẫm liệt, cười với người kia dưới ánh trăng xán lạn đến thế.

Bà ta nhớ mang máng năm đó mình thích mặc đồ đỏ nhất, múa kiếm dưới ánh trăng, thiếu tướng quân tuấn tú cởi mở họa nét bút cuối cùng, y ngước đôi mắt hẹp dài trong trẻo lên, cười để lộ hai hàm răng trắng:

“A tỷ, tỷ mặc áo đỏ như lửa, đốt thẳng vào lòng ta, a tỷ có nguyện ý gả cho ta không?”

Bà ta sửng sốt, chưa bao giờ nghĩ đến thiếu niên mình coi như đệ đệ mà dạy dỗ lại có tâm tư như vậy với bà ta.

Trong lúc bối rối, bà ta cầm kiếm chỉ vào y, kêu y ngậm miệng, ánh mắt y lại sáng ngời, tràn đầy khí thế hừng hực của thiếu niên:

“Binh sĩ Tiêu gia ta chưa từng nạp thiếp, nếu Tiêu Quan Vân ta có thể cưới được a tỷ làm thê tử, tất nhiên sẽ cùng đi đến bạc đầu một đời một kiếp!”