Chưa bao giờ mà nàng ước mình là một thái giám như bây giờ!
Đột nhiên, hai người đã mất trí của Xích Huyết Quân tóm lấy Minh Lan Nhược.
Ngay sau đó…
Một tiếng “Phanh!” vang lên, hai người bị Thương Kiều phất tay áo thổi bay đi, đập vào một thân cây, r*n r* thổ huyết, hôn mê bất tỉnh.
Hai vị cao thủ nhưng cũng không thể chịu nổi một chiêu của Thương Kiều.
Nhưng những chiêu thức hung hãn và độc đoán của hắn đã khiến Trần Ninh và những người khác đang chuẩn bị lao tới sợ hãi, làm họ do dự.
Minh Lan Nhược giật mình khi thấy hắn lại sắp ra tay: “Thương Kiều, đợi một chút, không được!”
Ra tay như vậy thì quá tàn nhẫn, họ là người của nàng mà. Chẳng qua chỉ bị trúng độc mà thôi!
Nghe thấy tiếng gọi của nàng, Thương Kiều thu tay lại, quay người rời đi.
Dưới ánh sáng từ những ngọn đuốc tối tăm như đang nhảy múa.
Thương Kiều đột nhiên nhìn nàng bằng một đôi mắt phượng lạnh lùng và sâu thẳm, đôi mắt hắn tựa như ngọn lửa kỳ lạ đột ngột nhô ra từ đáy biển lạnh lẽo, khóe mắt nhuốm màu đỏ tươi của d*c v*ng.
Lông mi đen nhánh của hắn hơi di chuyển, khóe môi tinh xảo đột nhiên nhếch lên, nở nụ cười thật dịu dàng đến quỷ dị: “Lan Nhược?”
Minh Lan Nhược nhìn mà sửng sốt, tim đập thình thịch: “Ngài không sao chứ?”
Sao mà hắn vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo cơ chứ?
Tuy rằng nàng vẫn luôn biết nam nhân này vô cùng xinh đẹp. Nhưng bây giờ hắn lại đang cố tình dụ dỗ, đẹp đến mức khiến người ta dựng tóc gáy.
Nàng núp ở lưng của Cảnh Minh, hơi sợ hãi nên không dám đi tới.
Nụ cười trên khuôn mặt tuấn mỹ của Thương Kiều càng dịu dàng hơn, hắn tiến lên một bước: “Đương nhiên là ổn rồi, sao vậy? Sao lại không tới đây?”
Nhưng Cảnh Minh lại lùi về phía sau một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm vào hắn, nhỏ giọng nói: “Thiên Tuế Gia, ngài đừng qua đây!”
Bản năng của một võ giả mách bảo nàng ấy rằng Thương Kiều có điều gì đó không ổn.
Không có lý do gì mà nàng ấy, Trần Ninh và những người khác ai cũng trúng chiêu mà Đốc chủ có tu vi cao hơn họ lại có thể bình yên vô sự.
Thương Kiều tất nhiên cũng nghe được, hắn đột nhiên nheo mắt lại, trong mắt phượng hiện lên một tia hắc ám như dã thú khát máu, hắn mỉm cười mà giơ tay lên…
“Cảnh Minh, đưa Nhược Nhược cho ta. Nếu không, ai ngăn cản ta thì người đó phải chết.”
Cảnh Minh sửng sốt: “…”
Khí chất bạo ngược áp đảo hoàn toàn của võ giả hàng đầu khiến nàng ấy nhăn mặt.
Minh Lan Nhược: “…”
Được rồi, đúng là đã bị trúng độc. Nhưng không biết vì sao lại không có biểu hiện giống những người khác.
Cảnh Minh nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Đốc chủ nhất định không ổn cho lắm, lát nữa nô tỳ sẽ ngăn ngài ấy lại, người mau chạy đi!”
Minh Lan Nhược thở dài, nhảy từ sau lưng nàng ấy xuống: “Đám người Trần Ninh giao cho ngươi, cả Vệ Dã nữa. Bảo người của Đông Xưởng mau lên núi cứu người. Ở đây ta có thuốc giữ mạng khi nguy cấp! Cần phải giữ được tính mạng của mọi người!”
Chỉ một mình Vệ Dã thì không ngăn cản được nhiều cao thủ đang mất trí của Xích Huyết Quân lâu như vậy được, rất có thể đã bị chính người của mình đánh cho trọng thương!
Nói xong, Minh Lan Nhược đặt một túi thuốc vào tay Cảnh Minh.
Cảnh Minh sửng sốt: “Đại tiểu thư, người định làm gì vậy!”
Minh Lan Nhược có chút bất đắc dĩ: “Không thì sao, ngươi cho rằng ngươi có thể ngăn cản được Đốc chủ sao?”
Cảnh Minh nghẹn ngào: “Nhưng…”
“Hắn sẽ không thực sự làm tổn thương ta đâu, ta biết rõ điều đó.” Minh Lan Nhược vỗ nhẹ vào tay Cảnh Minh và nói một cách chắc chắn.
Nàng lại nhỏ giọng nói: “Nhớ kỹ, yêu cầu người của Đông Xưởng bịt miệng bịt mũi, nhất định không thể hít phải hạt phấn của những cây nấm độc đó!”
Nói xong nàng quay người đi về phía Thương Kiều.
Cảnh Minh muốn vươn tay ra nhưng đã quá muộn.
Thương Kiều kéo Minh Lan Nhược vào lòng, ôm lấy nàng rồi biến mất.
Cảnh Minh thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi giậm chân: “Chết tiệt!”
Một ngày nào đó, nàng ấy nhất định sẽ luyện võ tới mức có thể đè bẹp được Thiên Tuế Gia!
Vừa định quay người lại, nàng ấy đột nhiên bị lôi vào một vòng tay rộng rãi, hơi thở hỗn loạn trầm thấp quen thuộc của nam nhân đó truyền vào tai nàng ấy: “Ha… ha…”
Ngay khi Thương Kiều rời đi, không còn sự đàn áp cấp bậc nào nữa, nam nhân này lại phát điên.
Trần Ninh là người gần nhất nàng ấy nhất, sau khi ôm được nàng ấy, hắn ta bắt đầu hành động như một con thú hoang đang ngậm thịt trong miệng vậy, hung ác đá văng những người đang cố gắng lao tới để chạm vào Cảnh Minh ra. Không cho phép người khác đụng vào “thịt” của mình.
Một nam nhân bị nấm độc điều khiển đầu óc chẳng khác gì dã thú cả. Hắn ta chỉ muốn chiếm mẫu thú làm của riêng, theo bản năng nguyên thủy nhất là muốn để lại thứ gì đó của mình ở trong cơ thể của đối phương.
Cảnh Minh cảm thấy mình bị ôm, cảm giác mềm mại mà lại trúc trắc khi Trần Ninh g*m c*n truyền đến từ cổ của nàng ấy, sự ẩm ướt và nhớp nháp khiến nàng ấy hít hà nhẹ một hơi.
Cảm giác như bị một con sói non vụng về gặm nhấm vậy.
Có cảm giác khô nóng kì lạ.
Nàng ấy nheo mắt lại, đột nhiên hạ thấp thân mình xuống và ném mạnh Trần Ninh qua vai, khiến Trần Ninh bay ra xa.
Cảnh Minh kiễng chân chạy thẳng về hướng người ở Đông Xưởng, hét lên:
“Đề kỵ Hắc Y, che miệng mũi, cẩn thận trúng độc!”
Trần Ninh gập người giữa không trung, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ hoang mang dữ tợn, sau đó hắn ta ngẩng đầu lại cùng với những người khác lao về phía nàng ấy.
Từ xa, Tiểu Tề Tử cầm đuốc nhìn thấy Cảnh Minh đang hét lên và lao tới. Biết rõ đã có điều gì đó không ổn nên vội vàng bảo Đề kỵ Hắc Y xé vạt áo để bịt nửa khuôn mặt lại.
Cảnh Minh cầm đao chạy tới trước mặt hắn ta, hơi chật vật mà th* d*c, nói ngắn gọn:
“Người của chúng ta đã bị trúng độc của nấm thôi tình, quần áo và tóc đã dính đầy hạt phấn của nấm độc. Một khi những hạt phấn này theo gió bay vào miệng mũi thì sẽ khiến người ta sẽ bị trúng độc! Và có một số người của chúng ta bị thương nặng đang ở trên núi. Tiểu Tề Tử hỗ trợ cứu người đi!”
Tiểu Tề Tử giật mình, vội vàng ra lệnh: “Quân chia làm ba đội, một đội sẽ bắt những người bị trúng độc. Cố gắng đừng làm họ bị thương. Cởi ngoại y và ngoại khố của họ rồi trói vào gốc cây!”
“Một đội lên núi tìm kiếm người bị thương, cẩn thận kẻo trúng độc!”
“Đội cuối cùng, đi lấy nước cùng ta, hạt phấn của nấm độc phải được rửa sạch thì mới có thể đưa người xuống núi chữa trị, tránh gây họa cho người khác!”
Cảnh Minh nhìn Tiểu Tề Tử bình tĩnh đưa ra quyết định, âm thầm gật đầu…
Không có gì lạ khi Thiên Tuế Gia coi Tiểu Tề Tử là tâm phúc của mình. Ngày thường trông hắn ta chẳng khác gì một thái giám hơi thanh tú lanh lợi.
Nhưng khi có chuyện xảy ra, đầu óc của hắn ta thực sự rất tốt, sát phạt quyết đoán hơi giống phong cách của Thiên Tuế Gia.
“Trên người của ta cũng có những hạt phấn của nấm độc này, cho nên ta sẽ không theo ngươi được!” Cảnh Minh nói.
“Được, ta sẽ bảo người mang quần áo đến cho ngươi.” Tiểu Tề Tử gật đầu.
Cảnh Minh nhìn Trần Ninh bị hai Đề kỵ Hắc Y cưỡng ép bắt giữ, áo choàng bên ngoài bị lột bỏ rồi bị trói vào một cái cây với tình trạng chỉ mặc trung y.
Vị thiếu thống lĩnh ngày thường luôn trầm ổn của Xích Huyết Quân, vậy mà giờ đây trên gương mặt tuấn tú màu mật ong của hắn ta lại hơi phiếm hồng, mồ hôi lạnh chảy ròng, môi cũng bị cắn tới mức chảy máu.
Nàng ấy hơi cau mày, không hiểu sao cảm thấy hắn ta của bây giờ cũng… Hơi đẹp.
Lông mày Cảnh Minh càng nhíu chặt hơn, xem ra dù đã uống thuốc của đại tiểu thư nhưng độc dược quá mạnh, không thể ức chế được lâu.
Nó thực sự khiến nàng ấy có sự khao khát mãnh liệt mà lẽ ra nàng không nên có đối với huynh đệ của mình!
Tiểu Tề Tử không có nhận ra Cảnh Minh có gì không ổn, chỉ cau mày nhìn xung quanh: “Thiên Tuế Gia đâu?”
Biểu cảm của Cảnh Minh hơi không dễ nhìn, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp: “Ngài ấy trúng độc, dùng vũ lực bắt đại tiểu thư đi mất rồi!”
Tiểu Tề Tử sửng sốt: “Hả?”
Nghĩa phụ của ta cướp người thì có ích gì không? Chẳng phải hoàn cảnh của hắn bây giờ đang không thể “đốt cháy giai đoạn” sao?
Đúng rồi, chẳng lẽ đêm nay muốn ‘đốt cháy giai đoạn’ sao?
Minh Lan Nhược có hơi đau đầu.
Thương Kiều ôm nàng chạy một mạch, cũng không biết muốn đi đâu!
Cơ thể hắn vốn đang ở giai đoạn nhạy cảm và không ổn định, sau một đợt dùng thuốc và châm, khó khăn lắm mới miễn cưỡng khống chế lại được.
Hiện tại bỗng nhiên lại bị trúng loại thuốc k*ch d*c mạnh này, không biết tình thế vốn đã không ổn định của hắn sẽ biến thành cái dạng gì!
Nàng phải mau chóng kiểm tra mạch của hắn!
“Thương Kiều… ngài muốn đi đâu vậy?”
“Hay là ngài dừng lại một chút, để ta xem cho ngài!”
“Thương Kiều, dừng lại!”
Nàng cố gắng ôm lấy cổ của hắn, định nói chuyện với Thương Kiều, nàng có cảm giác như đang ôm một cục than nóng vậy!
Nam nhân ôm mình chỉ im lặng, thở gấp chạy xuyên núi trong đêm, giống như một con đại bàng bay nhanh.
Nhưng có vẻ như hắn không biết phải đi đâu và phải làm gì!
Mồ hôi nóng hổi nhỏ giọt xuống cánh tay nàng.
Minh Lan Nhược cau mày, nhiệt độ cơ thể hắn quá cao, chỉ sợ thần trí đã không còn tỉnh táo, cứ tiếp tục như vậy thì không được!
Theo lý thuyết thì sau khi bị trúng loại thuốc k*ch d*c cực mạnh này, hắn phải làm theo bản năng của mình mà đè nàng dưới thân giày vò mới đúng.
Vừa rồi hắn đòi bắt nàng nhưng lại chỉ ôm nàng thật chặt, chịu đựng đau đớn, suốt chặng đường chỉ lao nhanh như chớp.
Chỉ sợ…
Dù trong một khắc khi hắn bị trúng độc đã làm theo bản năng muốn đoạt lấy nàng nhưng hắn lại sợ làm tổn thương nàng.
Minh Lan Nhược nghe nhịp tim hỗn loạn trong ngực hắn, trong lòng không khỏi mềm nhũn.
Không được, không thể đợi thêm được nữa!
Nàng tàn nhẫn c*n v** c* hắn một cái: “Ưm!”
Trong nháy mắt, khoang miệng đã truyền đến mùi máu tươi nóng bỏng của hắn!
Thương Kiều chưa bao giờ đề phòng nàng, trên cổ bỗng nhiên đau nhức, khiến hắn r*n r*, ôm mạnh lấy người trong lòng.
“Lan… Lan… Nhược…”
Minh Lan Nhược bị hắn ôm suýt gãy xương nhưng hắn vẫn biết gọi tên nàng!
“Rẽ phải rồi chạy đến cuối cùng, phía sau là vách đá, dưới chân núi là vực sâu suối lạnh, nhảy xuống đó!” Trong rừng đen, nàng không thể nhìn thấy mặt hắn.
Để chắc chắn rằng hắn đã tỉnh, nàng lại lên tiếng và cắn vào yết hầu của mỏng manh của hắn.
Nhưng nơi nhạy cảm như vậy dễ bị đau hơn những nơi khác nên nàng không dám dùng lực nhiều như trước!
“A!” Thương Kiều lại r*n r* đau đớn, thế nhưng lần này, hắn nghe được rồi.
Mũi chân hắn điểm một cái, ôm người trong ngực rồi bỗng nhiên rẽ phải, nhảy qua ngọn cây, bay lượn trên cành cây, hướng thẳng về phía vách đá!
Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy trước mắt của mình bỗng nhiên mở ra một vầng trăng tròn lạnh lẽo treo trên đỉnh núi.
Ánh trăng trong trẻo chiếu sáng toàn bộ vách đá cực kỳ rõ ràng, dưới vách đá có thác nước bay và ao nước lạnh dài cả nghìn thước đổ xuống núi.
Đó chính xác là nơi Cố Bích Quân muốn nhảy khỏi vách đá trước đây!
Thương Kiều đột ngột dừng lại, giống như bị gió núi lạnh lẽo thổi qua đã khiến hắn tỉnh lại.
Hắn không thể để nàng mạo hiểm…
Toàn bộ tâm trí đã u ám.
Mặc dù máu khắp cơ thể sôi sục khiến hắn muốn ấn mạnh người mỏng manh trong tay xuống đất theo bản năng, nuốt chửng nàng, xé nát da thịt nàng… làm nàng… chết dưới thân hắn.
Nhưng… không được… không được…
d*c v*ng mãnh liệt và lý trí lạnh lùng đan xen trong đôi mắt mê hoặc của hắn, điên loạn và kiềm chế, rồi bỗng nhiên hắn:
“Khụ…” Một ngụm máu tươi bị phun ra ngoài!
Minh Lan Nhược thấy vậy, trong lòng run lên, cắn răng ôm chặt lấy cổ hắn, nhẹ nhàng mà kiên quyết thì thầm vào tai hắn:
“Nhảy xuống dưới, bảo vệ ta, ta là của ngài, ngài muốn làm gì cũng được!”
Sợi dây lý trí đã bị đứt hoàn toàn.
Thương Kiều ôm chặt lấy nàng, nhảy thẳng về phía hồ nước lạnh phía dưới thác.
Hơi nước lạnh như băng bắn tung tóe khắp nơi, gió rít gào điên cuồng bên tai.
Tim Minh Lan Nhược đập thình thịch, nàng chỉ có thể hét lên, vùi mặt vào cổ và vai hắn mà ôm thật chặt.
Gạt người à! Những lời trong sách là dối trá hết, rơi khỏi vách đá sẽ chết thật đó!
Mãi đến sau vài lần thăng trầm: “Bang!”, cả hai cùng rơi thẳng xuống nước, bọt nước bắt tung tóe.
Mặc dù Thương Kiều quay người ôm nàng vào lòng và hắn đã chịu phần lớn tác động khi bị rơi xuống nước, cùng khinh công đã làm chậm tác động khi rơi xuống.
Nhưng tác động khi rơi xuống nước từ độ cao như vậy vẫn khiến đầu óc Minh Lan Nhược choáng váng một lúc lâu!
Cho đến khi nàng cảm thấy toàn thân lạnh cóng thì cơ thể vốn nóng bỏng trước mặt mới từ từ buông nàng ra.
Minh Lan Nhược giật mình một cái, đá chân, dùng toàn lực tóm lấy thân thể Thương Kiều, bỗng nhiên vọt ra khỏi nước.
Thương Kiều đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, miệng và mũi chảy máu!
“Thương Kiều!” Minh Lan Nhược giật mình, không quan tâm đến việc vẫn còn ở trong nước, dùng tay trái chụp lấy mạch của hắn.
Vẫn tốt…
Mặc dù bộ dạng của hắn như vậy nhưng mạch đập của hắn lại không có cảm giác điên cuồng mà nàng cảm nhận được như trong lồng ngực của hắn vừa rồi.