Khôi đứng giữa không gian lễ hội, ánh đèn lập lòe xung quanh làm nổi bật những gương mặt vui tươi của người dân trong làng. Mặc dù không khí rộn ràng, nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu lo âu. Hắn, Nguyễn Văn Tài, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và cái cách hắn cười khinh bỉ vẫn còn văng vẳng bên tai.
“Khôi, anh có thấy Sơn không?” Hương hỏi, ánh mắt tìm kiếm giữa đám đông.
“Chắc chắn là anh ấy đang theo dõi Tài. Đừng lo lắng,” Khôi trấn an, nhưng tâm trí anh vẫn hướng về những kế hoạch mà nhóm đã bàn bạc.
“Chúng ta cần có một kế hoạch cụ thể để làm hắn bối rối,” Bích đề nghị, ánh mắt kiên định. “Nếu không, hắn sẽ lợi dụng bất kỳ cơ hội nào để phá hoại lễ hội.”
“Đúng vậy, nhưng làm sao để tiếp cận hắn mà không bị phát hiện?” Hương thắc mắc, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Khôi suy nghĩ một lát. “Chúng ta có thể dùng khả năng của Bích để tìm hiểu suy nghĩ của hắn, sau đó Sơn sẽ tạo ra một sự kiện bất ngờ để khiến hắn không kịp trở tay.”
“Nghe có vẻ hay, nhưng liệu Bích có thể làm được không?” Hương hỏi, lo lắng.
“Chỉ cần em tập trung, mọi thứ sẽ ổn,” Khôi động viên.
Bích gật đầu, cảm nhận được sức ép từ những ánh mắt của bạn bè. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để kết nối với tâm trí của Tài. “Để xem hắn đang nghĩ gì,” Bích thì thầm.
Khi Bích nhắm mắt lại, Khôi và Hương đứng bên cạnh, quan sát. Một lúc sau, Bích mở mắt, vẻ mặt cô có chút căng thẳng. “Hắn đang lên kế hoạch để làm hỏng gian hàng của chúng ta. Hắn muốn khiến mọi người hoài nghi về chất lượng sản phẩm.”
“Không thể để điều đó xảy ra!” Hương thốt lên, quyết tâm bừng lên trong ánh mắt cô. “Chúng ta phải làm gì đó ngay lập tức.”
“Để tôi theo dõi hắn,” Sơn xuất hiện bên cạnh, gương mặt rạng rỡ. “Tôi sẽ khiến hắn không thể tiếp cận được gian hàng.”
“Chúng ta sẽ làm hắn bối rối,” Khôi nói, giọng đầy hứng khởi. “Bích, em hãy chuẩn bị cho một màn trình diễn bất ngờ. Hãy làm cho mọi người quên đi sự hiện diện của hắn.”
Bích gật đầu, cảm thấy ý tưởng của Khôi rất khả thi. “Chúng ta có thể tổ chức một cuộc thi nấu ăn từ sản phẩm của mình. Hắn sẽ không thể làm gì khi mọi người đang tập trung vào đó.”
“Hay lắm! Sơn, anh hãy tạo một không gian vui vẻ xung quanh để thu hút mọi người,” Khôi thêm vào, cảm giác phấn khích lan tỏa.
Sơn mỉm cười, sự tự tin toát ra từ từng cử chỉ. “Để tôi lo!”
Trong khi nhóm bạn bắt đầu chuẩn bị cho cuộc thi nấu ăn, Tài đứng một mình ở một góc khuất, ánh mắt sắc lạnh theo dõi từng động thái của họ. Hắn không thể để họ có cơ hội tỏa sáng. Trong đầu hắn, những kế hoạch mới hình thành.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Tài tự nhủ, quyết định sẽ không để lễ hội diễn ra một cách suôn sẻ.
Khi các gian hàng bắt đầu hoạt động, Khôi và nhóm bạn dồn hết sức lực vào việc tạo nên một bầu không khí vui vẻ. Hương sắp xếp từng món ăn một cách tỉ mỉ, Sơn thì không ngừng tán gẫu với khách, còn Bích thì miệt mài chuẩn bị cho màn trình diễn.“Mọi người ơi, đến đây tham gia cuộc thi nấu ăn đi!” Khôi hô to, khiến những người xung quanh dừng lại và quay lại nhìn. “Chúng ta sẽ có những món ăn ngon nhất từ nông sản của chính trang trại!”
Tiếng vỗ tay và tiếng cười vang lên, tạo nên không khí phấn khởi. Tất cả dường như quên đi mối đe dọa từ Tài.
Nhưng không lâu sau, một tiếng động lạ phát ra từ phía gian hàng của Tài. Khôi và nhóm bạn liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. “Có gì đó không ổn,” Khôi thì thầm.
“Để tôi xem,” Sơn nói, quyết tâm bước về phía đó.
Khi Sơn tiếp cận, hắn nhận ra rằng Tài đang âm thầm làm gì đó với những sản phẩm của họ. Ngay lập tức, Sơn quyết định hành động. “Này! Tài! Anh đang làm gì ở đây?” Sơn hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
Tài quay lại, nở một nụ cười quỷ quyệt. “Tôi chỉ đang xem các bạn có thật sự làm tốt không thôi.”
“Đừng có giả vờ! Anh đang cố phá hoại lễ hội này!” Sơn tức giận.
“Cái gì? Tôi chỉ muốn giúp các bạn thôi mà,” Tài giả vờ ngây thơ.
Sơn cảm thấy không thể để Tài tiếp tục lừa dối, anh quyết định gọi Khôi và Bích tới. “Khôi! Bích! Mau lại đây!”
Bích và Khôi vội vã chạy đến, nhìn thấy Tài đứng đó với vẻ mặt khiêu khích. “Tài, anh không có quyền ở đây,” Bích nói, ánh mắt kiên quyết.
“Nhưng tôi muốn xem các bạn sẽ làm gì để cứu lễ hội này,” Tài đáp lại, giọng điệu đầy mỉa mai.
Khôi nắm chặt tay, cảm giác bực bội dâng trào. “Chúng tôi sẽ không để anh phá hoại! Chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ cho lễ hội này.”
“Thật sao? Vậy thì hãy xem tôi sẽ làm gì,” Tài nói, nháy mắt một cái rồi bỏ đi, để lại sự căng thẳng trong không khí.
“Chúng ta phải theo dõi hắn!” Hương thốt lên, lo lắng. “Hắn đang âm thầm lên kế hoạch.”
“Đúng vậy, chúng ta không thể để hắn có cơ hội!” Khôi khẳng định, ánh mắt quyết tâm.
“Để tôi theo dõi hắn,” Sơn nói, giọng chắc nịch. “Tôi sẽ không để hắn gần gian hàng của chúng ta.”
Khi đám đông tiếp tục tham gia lễ hội, bốn người bạn trở lại với nhiệm vụ của mình, nhưng trong lòng họ, sự hồi hộp và lo lắng vẫn không ngừng gia tăng. Họ cần phải chuẩn bị cho bất kỳ điều gì mà Tài có thể mang đến.
“Chúng ta phải giữ vững tinh thần,” Khôi nói, nụ cười của anh vẫn còn trên môi, nhưng ánh mắt thì đầy kiên quyết. “Dù thế nào đi nữa, chúng ta sẽ vượt qua.”
Họ không chỉ chiến đấu vì lễ hội, mà còn vì tương lai của trang trại mà họ đã cùng nhau xây dựng.