Lễ hội nông sản đã chính thức bắt đầu. Mọi người trong làng Lạc Thiên háo hức chuẩn bị, trang trí khu vực tổ chức với những sản phẩm từ nông trại. Khôi, Hương, Sơn và Bích cùng nhau bận rộn, ai cũng có việc của mình. Khôi đứng giữa sân, nhìn những sản phẩm của nhóm. “Nhìn kìa! Cà chua đỏ mọng, dưa hấu xanh tươi, thật tuyệt vời!” Khôi phấn khởi.
“Đừng quên mấy món thủ công của tôi!” Hương hớn hở, chỉ vào những sản phẩm làm từ vỏ trái cây và rau củ. “Chắc chắn mọi người sẽ thích.”
“Và cả những món ăn từ Sơn nữa!” Bích thêm vào, ánh mắt của cô sáng lên khi nghĩ đến những món ăn ngon lành từ nông sản.
Nhưng không khí vui vẻ nhanh chóng bị gián đoạn bởi tiếng cười khinh bỉ phát ra từ phía xa. Tài, gương mặt nham hiểm, xuất hiện bên lề hội chợ, tay khoanh trước ngực. “Chà, các bạn đang chuẩn bị cho một bữa tiệc lớn, phải không?” Hắn cười, ánh mắt đen tối.
“Anh đến đây làm gì?” Khôi hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chỉ đến xem các bạn chuẩn bị ra sao thôi. Chẳng lẽ tôi không có quyền xem một buổi lễ hội nông sản à?” Tài nói, giọng điệu mỉa mai.
“Không cần anh lo! Chúng tôi sẽ tổ chức lễ hội thành công,” Bích đáp lại, dứt khoát.
“Thật tốt! Nhưng có lẽ tôi nên nhắc nhở các bạn rằng, thời tiết dạo này không được ổn cho lắm. Cây cối có thể gặp rắc rối,” Tài vừa nói vừa nhếch mép cười.
Khôi cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ càng. Đừng lo lắng quá!” anh nói, cố gắng gạt bỏ sự lo âu.
Tài tiến lại gần hơn, hạ giọng. “Tôi biết các bạn đang gặp khó khăn. Nếu cần sự giúp đỡ, hãy nhớ rằng tôi luôn ở đây.” Hắn cười một cách xảo quyệt rồi quay đi, để lại sự căng thẳng trong lòng nhóm bạn.
“Không thể để hắn gây rối!” Hương thốt lên, tay nắm chặt lại. “Chúng ta phải có kế hoạch.”
“Đúng vậy! Chúng ta cần phải cảnh giác,” Khôi đồng tình, ánh mắt rực sáng. “Bích, em có thể dùng khả năng của mình để tìm hiểu xem hắn đang nghĩ gì không?”“Có thể,” Bích đáp, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng. “Nhưng phải cẩn thận, hắn rất xảo quyệt.”
Sơn bỗng nhiên lên tiếng: “Chúng ta không thể để hắn có cơ hội! Phải tìm cách làm hắn bối rối.”
“Đúng rồi! Hắn muốn phá hoại lễ hội, nhưng nếu chúng ta đoàn kết, hắn sẽ không thể làm gì được,” Khôi khích lệ.
Khi trời đã tối hẳn, các gian hàng bắt đầu lung linh ánh đèn. Mọi người tụ tập, chờ đợi màn khai mạc. Khôi nhìn quanh, thấy những nụ cười, tiếng cười rộn ràng, nhưng trong lòng anh vẫn không yên.
“Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với Tài,” Bích nói khẽ.
“Để tôi theo dõi hắn,” Sơn lên tiếng, giọng tự tin. “Tôi sẽ không để hắn gần các gian hàng.”
“Còn chúng ta, hãy tiếp tục chuẩn bị cho lễ hội,” Hương nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để hắn phá hoại niềm vui này.”
Khi tiếng trống khai hội vang lên, không khí trở nên nhộn nhịp hơn. Mọi người cùng nhau cười đùa, nhưng bốn người bạn vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tài có thể sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, và họ cần phải sẵn sàng.
“Chúng ta hãy cùng nhau tạo ra một lễ hội đáng nhớ,” Khôi nói, một nụ cười nở trên môi. “Dù thế nào đi nữa, chúng ta sẽ vượt qua.”
Những nụ cười tươi tắn vẫn còn đó, nhưng trong lòng họ, sự căng thẳng vẫn chưa buông lơi. Mọi thứ đều có thể xảy ra trong đêm nay, và họ phải đối mặt với bất kỳ thử thách nào mà Tài có thể mang đến.
Khi ánh đèn lung linh, bốn người bạn bắt đầu bước vào một cuộc chiến không chỉ vì lễ hội, mà còn vì tương lai của trang trại mà họ đã cùng nhau xây dựng.