Khôi đứng trước gương, điều chỉnh lại chiếc áo nâu đã sờn cũ, cảm giác hồi hộp trong lòng. Lễ hội nông sản sắp diễn ra, nhưng bóng dáng của Tài như một mối đe dọa luôn lởn vởn. “Hãy chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống,” anh nói với nhóm bạn.
“Cứ yên tâm, Khôi. Tài không thể phá hoại nếu chúng ta đoàn kết,” Bích nói, ánh mắt sáng rực, thể hiện sự tự tin. Khôi gật đầu, không thể không cảm nhận được sức mạnh từ sự quyết tâm của cô.
“Chúng ta sẽ dùng khả năng đọc tâm thuật của Bích để phát hiện âm mưu của hắn,” Hương đề xuất, đôi tay cô khẽ run lên vì hồi hộp. “Nếu hắn có kế hoạch gì, Bích sẽ biết.”
“Đúng vậy, chỉ cần chúng ta làm việc cùng nhau, không có gì là không thể!” Sơn thêm vào, nụ cười của anh vẫn tươi tắn, nhưng sự nghi ngại về Tài lại nhen nhóm trong lòng.
Khi lễ hội bắt đầu, tiếng nhạc vui tươi vang lên, mọi người từ khắp nơi đổ về tham gia. Khôi dẫn đầu, hô hào kêu gọi mọi người tham gia các hoạt động. “Hãy đến với chúng tôi để thưởng thức những món ăn ngon từ nông sản tươi sạch!” anh nói, cảm thấy hào hứng.
Nhưng giữa không khí vui vẻ ấy, Khôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của Tài dõi theo. Hắn đứng ở một góc khuất, nụ cười trên môi không hề dễ chịu. “Hắn đang âm thầm chuẩn bị một cái gì đó,” Khôi thầm nghĩ, cảm giác bất an dâng trào.
“Bích, em có thấy gì không?” Hương hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Chưa có gì, nhưng tôi sẽ chú ý,” Bích trả lời, đôi mắt cô lấp lánh, tập trung vào Tài. “Hắn đang toan tính điều gì đó xấu xa.”
“Chúng ta không thể để hắn dễ dàng thực hiện kế hoạch,” Khôi nói, cảm giác quyết tâm trỗi dậy. “Chúng ta cần hành động.”
Sơn gật đầu, “Tôi sẽ đi theo hắn, xem hắn định làm gì.” Anh nhanh chóng biến mất vào đám đông, trong khi Khôi và Bích tiếp tục quan sát.
Hương đứng bên cạnh, “Nếu hắn làm gì đó, chúng ta phải sẵn sàng ứng phó.”
Cùng lúc đó, Sơn đã theo dõi Tài từ xa. Hắn lén lút tiếp cận một trong những gian hàng của nhóm. “Mau lại đây!” Sơn thầm thì, chạy về phía Khôi và Bích. “Tài đang ở gian hàng của chúng ta!”
“Chúng ta phải ngăn hắn lại!” Khôi hô lên, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.Bích nhanh chóng dùng khả năng đọc tâm thuật của mình. “Hắn đang tính toán để hạ bệ chúng ta,” cô nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta cần phải đối đầu trực diện.”
“Đi nào!” Khôi dẫn đầu, cả nhóm tiến về phía gian hàng. Tài đang bận rộn lục lọi sản phẩm, ánh mắt tinh quái khiến Khôi cảm thấy không thể chờ đợi thêm.
“Tài!” Khôi gọi lớn, khiến hắn giật mình quay lại. “Anh đang làm gì ở đây?”
“Chỉ là xem các bạn có thật sự làm tốt không thôi,” Tài đáp, nụ cười giả tạo không thể che giấu âm mưu trong lòng.
“Đừng giả vờ! Anh đang cố phá hoại chúng tôi!” Hương lên tiếng, giọng đầy kiên quyết.
“Haha, các bạn nghĩ tôi sẽ để cho một lễ hội thành công dễ dàng như vậy sao?” Tài cười nhạo, ánh mắt sắc lạnh.
“Chúng tôi sẽ không để anh làm điều đó!” Khôi quát lên, cảm giác phẫn nộ trào dâng. “Nếu cần, chúng tôi sẽ tự bảo vệ mình.”
“Cố gắng đi, nhưng tôi không nghĩ các bạn sẽ thành công,” Tài nói, rồi nhanh chóng quay lưng bỏ đi, để lại sự căng thẳng trong không khí.
“Chúng ta phải hành động ngay!” Bích nói, ánh mắt kiên quyết. “Không thể để hắn có cơ hội.”
“Đúng vậy,” Khôi đồng tình. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng!”
Cả nhóm bắt tay vào chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra. Họ không chỉ chiến đấu vì lễ hội mà còn vì tương lai của trang trại. Thời gian trôi qua, sự hồi hộp và quyết tâm của họ không ngừng gia tăng.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách,” Khôi nói, ánh mắt rực sáng. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ đứng vững!”
Khi tiếng nhạc vang lên, bầu không khí tiếp tục sôi động. Nhưng trong lòng mỗi người, sự căng thẳng vẫn chưa bao giờ giảm bớt. Họ biết rằng cuộc đối đầu thực sự mới chỉ bắt đầu, và Tài chắc chắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.