Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 153

Helix liếc nhìn Khương Thật, Giang Mãn Y lập tức nói: “Anh ta cũng sẽ cùng tôi tham gia vào cuộc chiến này.”

 

Vẻ mặt Khương Thật mờ mịt, chiến tranh? Chiến tranh gì?

 

Có chuyện gì vậy!

 

Sao anh ta lại hoàn toàn không biết gì!

 

“Vậy được thôi.” Helix gật đầu: “Hai người đi theo tôi.”

 

Cây tinh linh cách đây không xa, dù sao bây giờ tinh linh vốn đã ít, mọi người đều tập trung sống gần cây tinh linh để bảo vệ nó.

 

Cũng để có thể đón những tinh linh nhỏ mới ra đời ngay lập tức.

 

Giang Mãn Y đi theo Helix, trên đường gặp những tinh linh đều chủ động chào hỏi Helix.

 

Họ rất kính trọng Helix, ngay cả một số tinh linh lớn tuổi cũng vậy.

 

Có thể thấy đối với các tinh linh thì tế tư thực sự rất quan trọng.

 

Đồng thời họ cũng dùng ánh mắt tò mò đ.á.n.h giá Giang Mãn Y, và cả Khương Thật nữa.

 

“Đó là ngài pháp sư sao? Thật lợi hại, vậy mà lại có mái tóc đen!”

 

“Vậy người không có cánh kia là con người phải không. Không biết không có cánh thì họ bay kiểu gì nhỉ.”

 

“Lạ thật đấy, tóc của ngài pháp sư là màu đen nhưng tóc của con người lại là màu vàng.”

 

“Tôi hiểu rồi, có lẽ ngìa pháp sư thật sự là kết tinh của tinh linh và con người. Con người kia chính là anh trai của pháp sư! Cho nên pháp sư và anh trai cô ấy kế thừa đặc điểm tinh linh không giống nhau.”

 

“Oa! Có lý quá đi!”

 

Giang Mãn Y: ?

 

Khương Thật: ?

 

Sao mà nói cứ như thật vậy!

 

“Đến rồi.” Helix dừng lại trước một hàng cây phát ra ánh sáng vàng nhạt.

 

Những cái cây ở đây trông rất lớn nhưng không cao lắm, có cây lá rất nhiều, trông khá rậm rạp, trên cành của những cái cây như vậy treo một quả cầu lớn được bọc bằng cành cây.

 

Còn một số cây đã bắt đầu héo úa, lá cũng sắp rụng hết, trên những cây đó thì chẳng có gì cả.

 

“Đây chính là cây tinh linh.”

 

Giang Mãn Y nhìn khu rừng trước mắt, cô còn tưởng cây tinh linh chỉ có một cây, không ngờ lại có nhiều như vậy.

 

Thực ra nếu đếm kỹ thì cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng bốn mươi đến năm mươi cây mà thôi.

 

“Đây là nơi chúng tôi được sinh ra.” Helix nhìn quả cầu được bọc trong cành cây nói.

 

“Bây giờ đã ngày càng ít đi rồi.”

 

Giang Mãn Y nhìn những qquar kết trên những cái cây này, cô không cần đếm vì chỉ cần nhìn qua đã thấy chỉ còn lại số lượng không quá một bàn tay.

 

“Trước đây những cái cây này đều phát triển rất tốt.” Helix đưa tay đón một chiếc lá rụng xuống, có chút u sầu nhìn chóp lá hơi úa vàng.

 

“Bây giờ…”

 

Hắn thở dài một hơi.

 

Giang Mãn Y cũng không biết nên nói gì mà chỉ có thể thở dài theo.

 

Tóm lại bây giờ cô dường như chỉ có thể cố gắng giúp các tinh linh thắng cuộc chiến đó, còn những việc khác thì phải xem sau này có cách nào không.

 



 

“Ding dong ding dong!”

 

Tần Thiên Thiên lê dép lẹt quẹt, vẻ mặt đầy oán giận mở cửa: “Ai thế.”

 

Cô ấy vừa tan làm, đang định co ro trong phòng ngủ xem phim truyền hình một lát thì bị tiếng chuông cửa làm phiền.

 

“Xin chào, đây là một gói hàng của cô, xin hỏi cô là cô Tần phải không?”

 

Anh nhân viên giao hàng nhìn cô ấy.

 

Tần Thiên Thiên gật đầu: “Đúng vậy, là tôi.”

 

Sao cô ấy lại không nhớ mình đã mua gì trên mạng nhỉ.


 

Đợi sau khi ký nhận xong, Tần Thiên Thiên đóng cửa, cầm gói hàng đến trước bàn trà rồi từ dưới bàn trà lấy ra một con d.a.o mỹ thuật.

 

Vừa mở ra, đập vào mắt là một ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu vàng.

 

Khoan đã!

 

Trông quen quá!

 

Chất lỏng màu vàng, ống nghiệm!

 

Tần Thiên Thiên mừng rỡ lấy ống nghiệm ra, chỉ thấy trên ống nghiệm dán một nhãn dán, trên đó viết t.h.u.ố.c mọc tóc.

 

“Trời ơi, thật sự đến rồi!”

 

Tần Thiên Thiên vui mừng khôn xiết, cô ấy sắp bận xong rồi, trước đó cô ấy đã trúng thưởng trong phòng livestream của vị đại sư kia.

 

Chỉ hơi tiếc là không phải t.h.u.ố.c may mắn.

 

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ cấy tóc cũng khá đắt, một nghìn tệ mua một lọ t.h.u.ố.c mọc tóc cũng rất tuyệt rồi.

 

Chỉ là thứ này thật sự có tác dụng sao.

 

Tuy rằng đã thấy người đàn ông đó uống ngay tại chỗ lọ t.h.u.ố.c này nhưng nếu tự mình không thử nghiệm thì vẫn còn chút bán tín bán nghi.

 

Tần Thiên Thiên vuốt mái tóc của mình, tóc cô ấy cũng như hầu hết những người bình thường khác, tóc thưa thớt, lại do thức khuya dài ngày nên rụng tóc nghiêm trọng.

 

Hay là uống thử xem sao?

 

Tần Thiên Thiên lấy điện thoại ra, điều chỉnh giao diện cuộc gọi đến số cấp cứu, sau đó cầm ống nghiệm lên uống một hơi cạn sạch.

 

Mặc kệ, dù sao chỉ cần không c.h.ế.t thì cô ấy lời rồi.

 

Hơn nữa bây giờ là xã hội pháp trị, vị đại sư kia chắc sẽ không mưu hại cô ấy đâu nhỉ.

 

Sau khi uống một hơi cạn sạch, Tần Thiên Thiên còn chưa kịp nếm thử xem đây là vị gì thì đột nhiên cảm thấy trên đầu mình hình như mọc ra thứ gì đó.

 

Vai cũng ngứa ngáy.

 

Cô vội vàng cầm điện thoại chạy vào nhà vệ sinh, đợi đến khi đứng trước gương thì cô hoàn toàn ngây người.

 

“Trời đất quỷ thần ơi!”

 

Cô trong gương có mái tóc vàng óng dài thướt tha, phần đuôi còn xen lẫn không ít tóc đen.

 

Tần Thiên Thiên há hốc mồm, đưa tay nắm một lọn tóc nhìn một cái: “Mẹ ơi!”

Anan

 

Con mọc tóc rồi!

 

Thật nhiều thật nhiều tóc!

 

Thật sự là có thật, t.h.u.ố.c mọc tóc vậy mà lại có tác dụng thật!

 

Cái này là nguyên lý gì, có khoa học không?

 

Tần Thiên Thiên cầm điện thoại tự chụp vài tấm ảnh tự sướng, sau đó gửi vào nhóm chat ba người của cô và những người bạn thân, rất nhanh nhóm chat đã có vài tin nhắn.

 

[Cậu nhuộm tóc à?]

 

[Là tóc giả phải không, Thiên Thiên làm gì có nhiều tóc thế.]

 

[Tóc giả này trông chân thật ghê, chắc phải mấy nghìn tệ nhỉ, sao không mua màu đen.]

 

Tần Thiên Thiên cười tủm tỉm, gõ chữ trả lời trong nhóm chat: [Ái gia đây có tóc dài rồi!]

 

[Đây là tóc thật của mình đấy, bây giờ mình chính là chúa tể mái tóc.]

 

[Làm sao vậy?]

 

[Cậu đi cấy tóc à? Cấy tóc cũng đâu có nhanh thế.]

 

[Nối tóc chứ gì, nối ở đâu thế, trông được phết.]

 

[Không không, đây là tóc mình mọc ra sau khi uống t.h.u.ố.c mọc tóc.] Tần Thiên Thiên gõ chữ lia lịa: [Thật đấy, còn thật hơn vàng thật!”

 

[Thuốc mọc tóc ưu? Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy.]

 

[Haha, nếu thật sự có thì cho mình xin một lọ.]