[Thì không còn nữa, mình chỉ trúng được một lọ thôi.] Tần Thiên Thiên đang gõ chữ thì trong nhóm chat bật lên một cuộc gọi thoại, cô nhấn chấp nhận.
“Thiên Thiên, tóc cậu rốt cuộc làm sao mà ra thế?”
Tần Thiên Thiên vừa nói chuyện điện thoại vừa ngắm nghía mái tóc mới của mình: “Mình nói rồi mà, uống t.h.u.ố.c mọc tóc đó! Bất ngờ chưa!”
“Đừng có bịa nữa, mình cũng muốn đi làm tóc đây. Cậu không biết bây giờ mình hói đến mức nào đâu, cậu nói cạo trọc đầu có ích không?” Giọng nữ bên kia nói.
“Cạo trọc đầu? Thôi đi, đến lúc đi làm thì ngại c.h.ế.t.” Một giọng nữ khác nói.
Tần Thiên Thiên bật cười: “Được rồi, mình nói thật cho các cậu biết nhé, là lần trước mình xem livestream, thấy một vị đại sư, cô ấy thật sự rất đỉnh!”
“Xem bói rất rất chuẩn, lúc đó mình rảnh rỗi nên cứ xem tiếp.”
“Sau đó, đại sư đột nhiên bắt đầu quảng cáo sản phẩm, chính là cái t.h.u.ố.c mọc tóc này với một lọ t.h.u.ố.c may mắn. Mình còn đang nghĩ cái này giả quá đi mất thì bình luận trên livestream đã bảo đại sư uống thử một cái xem sao.”
“Đại sư bảo đệ t.ử của cô ấy uống, kết quả mình chớp mắt một cái thì đệ t.ử của đại sư đã mọc tóc dài y chang mình bây giờ, thật sự bá đạo!”
“Ừm… Nếu cậu bịa chuyện giỏi như vậy thì ngày mai đến Zhihu làm việc đi!” Đường Lâm cười nói.
“Mình thật sự không bịa, nếu các cậu không tin thì bây giờ mình gọi video.” Tần Thiên Thiên nhìn mái tóc của mình mà không khỏi tặc lưỡi: “Cái kiểu tóc này, quá đỉnh.”
Anan
“Một nghìn tệ mà mọc được tóc, quá hời, chỉ tiếc là không giật được t.h.u.ố.c may mắn.”
“Gọi thì gọi.” Đường Lâm nói.
Cả ba tắt cuộc gọi thoại rồi gọi video. Đường Lâm đang ăn cơm, cô ấy chỉ thấy Tần Thiên Thiên với mái tóc vàng xuất hiện trên màn hình điện thoại: "Lại đây, cậu ghé sát vào cho mình xem nào."
Thuốc mọc tóc gì chứ, vớ vẩn hết sức.
Tần Thiên Thiên đúng là chỉ biết trêu chọc các cô.
Tần Thiên Thiên bật cười bất lực: "Được rồi, được rồi."
Phía bên kia, Giang Thẩm Nhã cũng nhận cuộc gọi video. Vừa vào cuộc gọi, cô ấy đã thấy một cái đầu vàng chóe và trên đó có một bàn tay đang vạch tóc ra: "Thấy chưa!"
"Da đầu của mình nè, hàng thật giá thật luôn!"
Tần Thiên Thiên lại dùng tay giật giật tóc, quả nhiên lại giật được một sợi. Cô ấy đưa sợi tóc vàng đó sát vào camera: "Thật không thể thật hơn được nữa."
"Ha ha! Từ hôm nay trở đi xem ai dám nói mình bị hói!"
Đường Lâm đặt bát cơm xuống: "Không thể nào, mình phải tự mình kiểm chứng! Bây giờ mình sẽ đến nhà cậu, đừng hòng không dám mở cửa đấy nhé! Nhã Nhã, cậu cũng đến đi, mình cảm thấy niềm tin của mình đang bị lung lay dữ dội."
Trên đời này làm gì có cái loại t.h.u.ố.c mọc tóc như vậy chứ?
Phi khoa học!
"Thật không ngờ là thật.” Đường Lâm nhìn mái tóc vàng của Tần Thiên Thiên trước mặt mà hoàn toàn kinh ngạc.
"Rốt cuộc thì đây là nguyên lý gì vậy trời."
Giang Thẩm Nhã thì nhanh chóng lấy điện thoại ra: "Cậu nói đại sư là đại sư nào? Phòng livestream nào?"
"Cái này có thể mua trực tiếp được không?"
Tần Thiên Thiên nói cho cô biết phòng livestream, sau đó tiếp tục: "Muốn mua thì chắc là phải đợi thêm một thời gian nữa."
"Mình cũng chỉ là may mắn mới bốc thăm trúng thôi. Hôm đó đại sư tổng cộng chỉ mang hai lọ ra cho chúng mình bốc thăm đó, ha ha!"
"Nhưng cô ấy nói rồi, sau này có thể sẽ mở một cửa hàng online hoặc gì đó."
Giang Thẩm Nhã nhìn mái tóc của Tần Thiên Thiên với vẻ mặt ghen tị rồi lại liếc nhìn mái tóc khô xơ và thưa thớt của mình: "Mặc kệ! Cái t.h.u.ố.c mọc tóc này mình nhất định phải đợi mua bằng được."
"Chỉ mong đến lúc đó đừng để bọn phe vé giành mất, nếu không mình sẽ phải tốn rất nhiều tiền."
Đường Lâm cũng lén lút thêm phòng livestream của vị đại sư kia vào danh sách theo dõi của mình: "Vậy theo cậu nói thì cái người bốc thăm trúng t.h.u.ố.c may mắn kia chẳng phải vui c.h.ế.t rồi sao."
Dù sao thì cũng là t.h.u.ố.c may mắn, cái phạm trù này nghe có vẻ lợi hại hơn t.h.u.ố.c mọc tóc nhiều.
Tần Thiên Thiên cũng có chút tò mò nhưng lúc này cô vẫn dứt khoát lấy điện thoại ra, mở chế độ tự sướng: "Xem mình đăng ảnh này, làm lóa mắt bọn họ ha ha ha!"
Cùng lúc đó, cô gái đã bốc thăm trúng lọ t.h.u.ố.c may mắn đang trải qua giai đoạn thấp nhất trong cuộc đời.
Năm nay, Hàng Nhược mười tám tuổi, hè này cô ấy vừa thi xong đại học không lâu nhưng vì khi thi bị sốt cao, lại uống t.h.u.ố.c hạ sốt nên dẫn đến việc làm bài không được như ý.
Cô ấy đã bỏ lỡ trường đại học mà mình hằng mong ước.
Sau đó, bố mẹ cô ấy lại ly hôn vào mùa hè này, cả hai bên đều không muốn dẫn theo Hàng Nhược vì vậy cô ấy bị bỏ lại một mình trong ngôi nhà trước đây.
Hàng Nhược không biết phải làm sao, liệu có nên ôn thi lại một năm hay là đi học ở một trường khác.
Ngay lúc cô ấy không biết phải lựa chọn thế nào thì cô ấy đã nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh.
Hàng Nhược nhìn lọ t.h.u.ố.c đen đủi đủ màu sắc được đựng trong ống nghiệm mà lúc này mới nhớ ra chuyện cô ấy đã từng bỏ ra một nghìn tệ để mua một lọ t.h.u.ố.c trước đó.
Cái này là t.h.u.ố.c gì nhỉ? Thuốc mọc tóc hay t.h.u.ố.c may mắn?
Hàng Nhược nhìn chất lỏng sền sệt giống như chất lưu huỳnh này mà có chút không dám uống.
Nhưng nghĩ lại thì cái thứ này đáng giá cả nghìn tệ cơ mà.
Hay là thử một chút xem sao?
Hàng Nhược khẽ nhấp một ngụm nhỏ, lọ t.h.u.ố.c này có chút vị hải sản.
Sau khi nhấp một ngụm nhỏ đó, cô ấy đợi suốt một đêm và khi thấy mình dường như không có chuyện gì, cô ấy lại bắt đầu nung nấu ý định.
Cô ấy nhớ t.h.u.ố.c mọc tóc là để làm dài tóc, bây giờ cô ấy không thấy tóc dài ra, vậy đây chắc là t.h.u.ố.c may mắn rồi.
Thật sự có thể mang lại may mắn sao?
Hàng Nhược không biết nhưng cô ấy cảm thấy không có chuyện gì có thể tệ hơn tình trạng hiện tại của cô ấy.
Vừa mới trưởng thành, cô ấy đã bị bố mẹ bỏ rơi, thi đại học cũng vì bệnh mà bỏ lỡ trường mình mong muốn.
Hàng Nhược hít một hơi thật sâu, sau đó uống cạn một hơi.
Cô ấy uống xong thì chớp chớp mắt: "Hình như... Cũng không có thay đổi gì cả."
Cô ấy hình như bị lừa rồi.
Hàng Nhược thở dài, nhìn lọ t.h.u.ố.c rỗng tuếch trong tay.