Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 152

Cô có chút không thể tưởng tượng nổi, đây là đối thủ mà sao Tina dám chứ!

 

Helix khẽ nhíu mày: “Khi cô ấy ra đời, chúng tôi đã chung sống hòa bình với huyết tinh linh được ba trăm năm rồi. Trước đây tuy có xảy ra những cuộc chiến lớn nhỏ nhưng kể từ khi nữ hoàng bóng đêm bị trọng thương năm trăm năm trước thì chúng tôi đã ký kết hiệp ước hòa bình với họ.”

 

“Chúng tôi không muốn sống mãi trong chiến tranh. Huyết tinh linh cũng đã đồng ý nên các tinh linh sinh ra sau này thực ra không biết nhiều về những chuyện quá khứ.”

 

“Chỉ biết là bọn họ không hợp với chúng tôi mà thôi.”

 

“Nữ hoàng tinh linh không muốn các tinh linh sinh ra sau này phải gánh vác quá nhiều, dù sao ma lực của họ vốn đã rất yếu nên chỉ cần có thể sống yên bình là được rồi.”

 

“Các tinh linh khác cũng nghĩ như vậy.”

 

"“Vậy còn anh?” Giang Mãn Y loáng thoáng nhớ Tina từng nói tế tư và cô ấy là thanh mai trúc mã từ nhỏ, vậy chắc hẳn cũng sinh ra vào khoảng thời gian tương tự.

 

Helix khẽ cúi đầu: “Tôi là tế tư, tôi phải gánh vác trọng trách bảo vệ tộc tinh linh.”"

 

“Hơn nữa tôi tin rằng ngay cả những tinh linh có ma lực yếu ớt thì cũng sẽ biết rõ vị trí của mình trước những chuyện đúng sai rõ ràng.”

 

Giang Mãn Y mím môi: “Vậy là huyết tinh linh đã vi phạm hiệp ước hòa bình.”

 

Helix nặng nề gật đầu: “Hiệp ước hòa bình được ký kết để duy trì hòa bình vĩnh viễn, bên nào vi phạm sẽ phải chịu lời nguyền vĩnh viễn không thể sử dụng ma lực.”

 

“Tôi không rõ tình hình bên huyết tinh linh hiện tại thế nào nhưng vì bọn họ đã chuẩn bị tấn công, xem ra bọn họ cũng không sợ mất đi ma lực.”

 

Giang Mãn Y nhíu mày, như vậy có vẻ rắc rối hơn rồi.

 

Thà xé bỏ hiệp ước hòa bình, chịu đựng lời nguyền vĩnh viễn không thể sử dụng ma lực cũng phải tấn công để tranh giành Cây tinh linh.

 

E rằng chuyến này bọn chúng thực sự đã hạ quyết tâm và đã chuẩn bị vạn toàn từ rất lâu rồi.

 

Sau khi nói chuyện xong, Giang Mãn Y mở cửa phòng định cho họ vào.

 

“Bùm!”

 

Tâm trạng nặng nề của cô lập tức tan biến như làn khói nhờ một cây pháo giấy nhỏ không biết từ đâu ra.

 

“Bất ngờ chưa!”

 

Tina bay ra từ sau cánh cửa, cười ha hả: “Trúng cậu rồi nhé!”

 

Cô ấy cầm pháo giấy lại b.ắ.n thêm một cái nữa rồi cùng các tinh linh khác nói với Helix: “Chúc mừng sinh nhật!”

 

“Helix! Tôi đặc biệt quay về là để mừng sinh nhật cậu đấy!”

 

“Tinh linh lớn, mau lấy đồ của tôi ra!” Mắt Tina sáng rỡ, cô ấy ghé sát vào Giang Mãn Y thì thầm: “Quà tôi tặng Helix vẫn còn ở chỗ cô đấy.”

 

Hừm!

 

Nếu không phải tinh linh lớn không cho cô ấy mang con mèo con về thì bây giờ cô ấy đã có thể tặng Helix một con mèo con rồi.

 

Hì hì, biết đâu tháp cao của Helix sẽ bị con mèo con làm sập thì sao.

 

Helix nở một nụ cười bất lực: “Tina.”

 

“Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật!” Tina hát bài hát chúc mừng sinh nhật, còn dùng ánh mắt ra hiệu Giang Mãn Y mau lấy đồ ra.

 

Giang Mãn Y bật cười, từ trong chiếc túi trữ đồ cô mang theo mà lấy ra một đống đồ Tina đã mua.

 

Đống đồ chất đống gần như lấp đầy cả căn nhà, cũng may mắn là những căn nhà ở đây được thiết kế rất cao lớn.

 

Chiếc túi trữ đồ vẫn là cô mua từ cửa hàng hệ thống, tốn không ít tiền.


“Này, đưa hết cho cô đấy, tự tìm đi.”

Anan

 

Tina hát xong cả bài hát chúc mừng sinh nhật thì mới cười kéo Helix lại. Cô ấy vùi vào đống hàng hóa đã mua, tìm một hồi lâu cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc hộp được gói rất tinh xảo.

 

“Đùng đùng đùng đùng! Mau mở ra xem đi!” Tina như hiến vật quý, nắm lấy dải lụa trên hộp kéo ra.

 

“Món quà sinh nhật này, cậu nhất định sẽ thích!”

 

Helix trịnh trọng nhận lấy món quà sinh nhật Tina đã chuẩn bị cho mình.

 

Hắn không chọn dùng ma lực trực tiếp mở hộp mà ngược lại, hắn vỗ cánh dùng tay từ từ tháo từng sợi ruy băng gói trên hộp rồi chầm chậm mở nắp hộp.

 

Bên trong đặt một con búp bê BJD. Búp bê có mái tóc vàng óng trông rất đẹp, chiếc áo choàng tế tư trên người nó cũng rất giống với chiếc áo hắn đang mặc.

 

“Thế nào? Có thích không?” Hai mắt Tina tràn đầy ý muốn được khen ngợi, mau khen cô ấy đi, mau khen cô ấy đi.

 

Mãi đến khi khóe môi Helix khẽ cong lên, trong mắt lộ ra một chút ý cười, hắn khẽ gật đầu: “Rất thích.”

 

“Cảm ơn món quà cậu tặng.”

 

Tina lập tức giơ tay reo hò: “Yeah! Tôi biết ngay là cậu sẽ thích mà!”

 

“Đây là món mà tôi đã chọn rất lâu rồi đấy. Tôi vừa nhìn đã thấy con búp bê này rất giống cậu! Chỉ tiếc là không có cánh.”

 

“Cậu xem bộ đồ trên người nó có giống của cậu không. Đến lúc đó cậu còn có thể c** đ* của nó ra tự mặc vào đấy.”

 

“Tôi đặt tên cho nó là Tiểu Tư, thế nào thế nào!”

 

Helix nhìn Tina đang đắc ý mà không kìm được bật cười: “Rất tốt.”

 

“Được rồi, hai cậu ra ngoài chơi đi, tôi dẫn pháp sư đi dạo một chút.”

 

Hắn dùng ma lực thu con búp bê lại rồi nhìn Tina nói.

 

Tina nghiêng đầu: “Cậu không đi chơi cùng tôi sao?”

 

Trên mặt Helix vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt: “Pháp sư vừa mới đến đây, tôi dẫn cô ấy xem cây tinh linh của chúng ta.”

 

“Cậu cứ đi chơi trước đi, tôi nhớ hình như hoa cậu nuôi sắp c.h.ế.t rồi đấy.”

 

Tina nghe vậy thì trợn tròn mắt: “Cái gì!”

 

“Cậu vậy mà không tưới nước cho hoa của tôi, rõ ràng tôi đã nhờ cậu rồi mà, á!”

 

Cô ấy như một cơn gió bay đi, những tinh linh khác cũng theo cô bé bay ra ngoài.

 

Đợi bọn họ đi rồi, Giang Mãn Y cũng theo Helix đi ra ngoài.

 

Giang Mãn Y nhìn những tinh linh bay lượn khắp nơi, ven đường thậm chí còn có một vài tinh linh bày hàng bán những đồ thủ công.

 

Dưới tán lá xanh biếc che phủ chỉ có vài tia nắng rọi vào nhưng nơi đây lại rất sáng sủa.

 

Thậm chí còn có một cảm giác như mơ như ảo.

 

“Tôi đưa cô đi xem cây tinh linh nhé.” Helix nhẹ nhàng mở lời.

 

Giang Mãn Y gật đầu, cô cũng quả thật nên đi xem, dù sao thì đây cũng là thứ cô sẽ phải bảo vệ ba ngày sau.

 

Cũng phải biết mình nên bảo vệ ở đâu chứ, không thì quân địch đột nhập trộm mất cây tinh linh mà cô cũng không hay biết.