Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 78

 

Liễu Doanh Doanh tuy cũng gọi cậu ta là anh Vân An nhưng hai người chỉ cách nhau nửa tuổi, hơn nữa Liễu Doanh Doanh còn trưởng thành và chín​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắn hơn cậu ta, phần lớn thời gian cậu ta đều nghe theo cô bé, khiến cậu ta chẳng có chút cảm giác nào của một người anh.

Trước đây luôn cảm thấy đứa trẻ này hay cắn người rất hung dữ, chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sợ không kịp tránh xa, kết quả bây giờ nhìn xem... lại khá ngoan.

—— là do cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta nông cạn.

“Em có điện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoại không?”

Minh Ương lắc đầu: “Bác không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mua điện thoại cho em.”

Cũng phải.

Trẻ con nhỏ như vậy sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể có điện thoại.

Hứa Vân An bỏ mật khẩu điện thoại của mình rồi đặt vào lòng bàn tay cô bé: “Em cầm cái này đi chơi trước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợi anh xong việc sẽ gọi điện cho em, em nói cho anh biết em đang ở đâu, anh sẽ đến tìm em.”

Lần này đến lượt Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương ngây người.

Không ngờ bình thường cậu nhóc này hung dữ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nói mà lại rất chu đáo.

Biểu cảm nhỏ bé của Minh Ương không thoát khỏi mắt Hứa Vân An, thiếu niên khẽ ho một tiếng, giọng điệu không được tự nhiên: “Vậy, vậy em đi chơi đi, muốn ăn gì thì cứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn thoải mái, muốn chơi gì cũng được, không cần khách sáo. Anh sẽ quay lại nhanh thôi. Trong điện thoại cũng có trò chơi, em mệt thì tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ nhé.”

“Vâng.” Minh Ương nhìn chiếc điện thoại, phát hiện nó đẹp hơn chiếc điện thoại cướp được từ Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tử Duệ, màu bạc gradient, hình nền lại còn là Shin cậu bé bút chì cởi truồng.

Hứa Vân An không ngờ Minh Ương sẽ mở màn hình lên xem, từ nhỏ cậu ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã thích xem Shin cậu bé bút chì, đương nhiên cũng cài Shin làm hình nền.

So với em bé năm tuổi, cậu ta cũng coi như là một người lớn trưởng thành, không muốn bị trẻ con cho là mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấu trĩ, liền vội vàng tìm một cái cớ: “Điện thoại là của anh trai anh, anh ấy không dùng nữa nên cho anh.”

Minh Ương hoàn toàn không quan tâm đến việc có cởi truồng hay không, cũng không quan tâm đến nguồn gốc của chiếc điện thoại, chỉ đơn giản cảm thấy nó đẹp.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô bé thản nhiên đáp “ồ” một tiếng, nghĩ ngợi một chút rồi ngẩng đầu hỏi: “Em có thể dùng nó để gọi cho anh trai một cuộc điện thoại không?”

Hứa Vân An gật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu: “Được.”

Minh Ương nói cảm ơn, cẩn thận đặt điện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoại vào trong chiếc túi hình con hổ.

“Vậy...”

“Cậu chủ.”

Cậu ta mãi không ra mặt, Adrian​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đích thân đến bắt người.

“Phu nhân đợi cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lâu lắm rồi.”

Hứa Vân An bất đắc dĩ nhếch môi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn Minh Ương: “Anh đi đây.”

“Vâng!” Minh Ương gật đầu lia lịa, trông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có chút lưu luyến nào.

Hứa Vân An không yên tâm rời đi, sau khi cậu ta đi rồi, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lén lút trốn vào một góc, bấm số điện thoại của Cố Tử Duệ.

Số điện thoại là tối qua ghi lại, tuy đầu óc không xịn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng máy tính nhưng cũng không ngốc, nhìn hai lần là nhớ.

Điện thoại đổ chuông hai tiếng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không ai bắt máy.

Cô lại gọi mấy lần nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn không có người nghe.

Nghĩ đến cái tính khí của Cố Ngôn Thu, nếu cậu đã không muốn nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy thì có lẽ gọi đến long trời lở đất cũng không ai bắt.

Minh Ương chẳng buồn quan tâm, nhét lại điện thoại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào túi, thẳng tiến đến khu ẩm thực.

Hứa Vân An không hổ danh là tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết, bánh ngọt thôi cũng bày kín mấy cái bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dài, ngoài ra đồ ăn còn được phân loại, tùy tiện chọn một món cũng là món cô chưa từng ăn qua.

Minh Ương lấy một cái đĩa nhỏ và một cái nĩa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy món nào cũng gắp một ít nếm thử.

Giữa một đám thương nhân cụng ly chúc tụng, có lẽ mục đích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của cô là thuần túy nhất, ăn uống cũng vui vẻ nhất.

Phía trước có một đài phun sô-cô-la cao năm tầng, Minh Ương chưa từng thấy bao giờ, lại càng chưa được ăn, sô-cô-la​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đen óng như lụa tuôn chảy như thác, tỏa ra mùi thơm nồng nàn khiến Minh Ương nhìn không chớp mắt.

Muốn ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá.

Nhưng lại không biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn thế nào.

Minh Ương chớp chớp mắt, chợt nhớ đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời Hứa Vân An nói lúc trước.