Nảy ra ý tưởng, Minh Ương định tìm một nhân viên phục vụ để nhờ giúp, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy có người đứng cạnh.
Minh Ương để ý đến áo khoác của người đó.
—— Màu đỏ.
“Chú ơi.”
Cô cất tiếng gọi, giọng trong trẻo.
Minh Nghiên vừa cầm một ly cocktail, khựng lại, cúi đầu nhìn xuống bắt gặp một đôi mắt trong veo như nước.
Cô bé mặc váy trắng, tóc xoăn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt trong veo long lanh như nước hồ trên núi, lúc này đang nhìn anh chằm chằm, như thể có điều gì đó mong đợi.
Hơi thở Minh Nghiên nghẹn lại, ngón tay run rẩy, ly cocktail suýt chút nữa đổ ra ngoài.
Anh ta cứ đứng ngây ra, Minh Ương tưởng giọng mình nhỏ quá anh ta không nghe rõ, bèn dùng giọng sữa non, rõ ràng từng chữ gọi lại: “Chú ơi.”
Giọng nói lanh lảnh, rõ ràng chui vào màng nhĩ Minh Nghiên.
Minh Nghiên: “...”
Lông mày anh ta nhíu chặt, huyệt thái dương giật giật, trong khoảnh khắc đã trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Con nhóc này sao lại ở đây?
Nó nhận ra mình rồi sao?
Không thể nào, nó còn không biết mình có một người anh trai ruột.
Minh Nghiên tự trấn an bản thân, lặp lại vẻ bình tĩnh: “Hửm?” Âm cuối hơi cao, tỏ vẻ lạnh lùng.
“Chú có thể lấy cái này giúp con được không, con muốn ăn.”
Cô chỉ vào đài phun sô-cô-la, nuốt nước miếng ừng ực.
Một bộ dạng tham ăn chưa từng thấy.
Minh Nghiên có chút bực bội.
Nhưng ngoại trừ việc anh ta biết rõ quan hệ giữa hai người thì người ngoài không ai hay biết, xung quanh còn có vô số cặp mắt đang nhìn, nếu từ chối một đứa trẻ thì cũng mất mặt.
Minh Nghiên cầm lấy cái ly, hỏi: “Muốn ăn gì?”
Minh Ương thấy câu hỏi của anh ta kỳ lạ, ngón tay nhỏ chỉ thẳng vào đài phun sô-cô-la: “Cái này này.”
Minh Nghiên sắp hết kiên nhẫn: “Ý tôi là, con muốn ăn trái cây chấm sô-cô-la, hay là bánh ngọt rưới sô-cô-la.”
Mắt Minh Ương mở to tròn xoe, rõ ràng là chưa từng thấy cách ăn này bao giờ.
Bực mình.
Anh ta tùy tiện chọn hai xiên trái cây, lấy thêm một ít bánh quy nhỏ, phủ sô-cô-la đặc, làm một đĩa thập cẩm đơn giản cho cô.
Trong đĩa trộn lẫn các loại trái cây, trông vừa ngon miệng vừa đẹp mắt.
Minh Ương cẩn thận nhận lấy, ngẩng đầu lên ngọt ngào cảm ơn: “Cảm ơn chú.”
Chú?
Minh Nghiên nổi nóng, vẻ mặt bất mãn: “Trông tôi giống chú lắm à?”
Cô ngẩng đầu lên quan sát anh ta một hồi lâu, mới nhận ra anh chàng phục vụ này có đường nét khuôn mặt cực kỳ ưu tú. Ngay cả bộ vest màu đỏ sẫm khó mặc, khoác lên người anh ta cũng toát lên vẻ rực rỡ.
Minh Ương lanh lợi đổi giọng: “Cảm ơn anh.”
Nào ngờ hai chữ anh vừa thốt ra, anh ta lại không vui, sắc mặt sa sầm: “Đừng gọi tôi là anh.”
“...” Minh Ương: “Cảm ơn sư phụ.”
Minh Nghiên: “...”
Chết tiệt.
Tức ngực.
Minh Nghiên mặt mày méo mó, suýt không thở nổi.
Cô bé không nhìn anh ta nữa, tiếp tục đi tìm đồ ăn khác.
Trên chiếc bàn bên cạnh có một tháp kẹo xếp chồng lên nhau, Minh Ương vươn dài cánh tay thử độ cao, không với tới.
Cô bèn quay đầu lại sai bảo: “Sư phụ, sư phụ có thể lấy giúp con ít kẹo này được không?”
???
Minh Nghiên bước lên hai bước, vơ một nắm kẹo đầy.
Minh Ương mở túi hổ con ra: “Bỏ vào đây này.”
Anh ta nhíu mày, khó chịu: “Còn muốn mang đi à?”
Minh Ương gật đầu: “Mang về cho anh trai ăn.”
Cô đã hứa với Cố Ngôn Thu rồi, về sẽ mang đồ ăn ngon cho cậu.
Tuy Hứa Vân An cũng đã hứa sẽ gói đồ ăn mang về cho anh nhưng đồ mình tự mang về vẫn khác, hơn nữa, Cố Ngôn Thu chắc chắn sẽ không ăn, cô giấu đi để dành từ từ ăn.
Minh Ương tính toán đâu ra đấy, không khách khí sai bảo anh ta: “Sư phụ, mỗi vị cho con một ít nhé.”
Minh Nghiên vẫn còn nghĩ đến câu nói trước đó của cô.
Anh trai?
Minh Nghiên nhớ ra, anh trai mà cô nói đến hẳn là cái cậu nhóc hung dữ như thổ phỉ trên chương trình kia, mặt mày hung tợn, còn khó bảo hơn cả anh ta hồi nhỏ.