Minh Ương vội vàng phủ nhận: “Anh trai vì bị người ta bắt nạt, cho nên mới hình thành cái... cái...” Cô bé lắp ba lắp bắp, ấp a ấp úng: “phản xạ có...”
Phản xạ có điều kiện?
Hứa Vân An ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra cô bé muốn nói gì, liền sửa lại: “Em muốn nói là phản xạ có điều kiện?”
Minh Ương gật đầu lia lịa, ánh mắt chân thành mà đơn thuần: “Đúng rồi, đúng rồi. Cho nên anh trai không cố ý, anh ấy chỉ là tưởng anh sẽ giống như những người khác đánh anh ấy, không cẩn thận làm anh bị thương, anh ấy rất tự trách, khóc cả một đêm, cuối cùng còn bị bác gái phạt, cho nên mới bị bệnh, không thể đến dự tiệc sinh nhật của anh.”
Ừ, đúng vậy, chính là như vậy.
Hoàn hảo!
Những lời này chứa đựng rất nhiều thông tin khiến Hứa Vân An nghe xong đầu óc ong ong, há hốc mồm hồi lâu không nói nên lời.
Cố Ngôn Thu ngày nào cũng bị đánh, còn vì cậu ta mà khóc cả một đêm, cuối cùng còn bị bác gái phạt?!
Không, không thể nhìn ra được cậu thê thảm đến vậy??
“Em, em đừng dùng cái này để gói quà.” Hứa Vân An áy náy: “Lát nữa anh sẽ liệt kê danh sách, trực tiếp bảo người ta gói ghém cẩn thận rồi gửi đến nhà bác em.”
Minh Ương gật đầu lia lịa, còn nở nụ cười ngọt ngào với cậu ta: “Cảm ơn anh Vân An, anh đúng là người tốt.”
Hứa Vân An thở phào nhẹ nhõm.
Dỗ dành được là tốt rồi, nếu cô bé cứ khóc mãi thì thật khó ăn nói.
Cơ mà...
Con nít dễ dỗ thật đấy.
Ánh mắt cô bé trong veo, sáng ngời, nghĩ đến những lời cô bé nói trước đó, Hứa Vân An vẫn giữ lại chút đề phòng.
Ngẫm lại thái độ của hai anh em đối với người ngoài, nói là không có gia giáo, chi bằng nói là không có cảm giác an toàn nên mới phòng bị với thế giới bên ngoài như vậy, nếu thật sự sống trong hạnh phúc, sao lại có những hành động như thế?
Nghĩ kỹ lại, mỗi tuần khi chương trình kết thúc và phải về nhà, hai anh em đều tỏ ra cực kỳ không muốn, thậm chí còn xung đột với bác gái ngay trước mặt mọi người.
Hứa Vân An từ nhỏ đã được giáo dục tốt, ghét nhất là những người không hiểu lễ nghĩa, chính vì ban đầu hai đứa trẻ có hành động như vậy với bà Cố nên cậu ta mới ghét, thậm chí còn nảy sinh ác cảm.
Nhưng họ có thật sự là không có lễ phép không?
Có lẽ hai bác của họ không hề hiền lành như vẻ bề ngoài.
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Minh Ương, căn bản không giống một đứa trẻ biết nói dối, hoặc là có uẩn khúc gì đó, Hứa Vân An quyết định tìm cơ hội làm rõ mọi chuyện.
Đang trầm tư suy nghĩ, điện thoại trong túi đổ chuông, là Adrian gọi tới.
Hứa Vân An quay lưng lại với Minh Ương rồi nghe máy: “Cậu chủ, phu nhân gọi cậu qua.”
Chắc là muốn cậu tiếp khách.
Hứa Vân An đáp lời, rồi cúp máy.
“Minh Ương, anh có lẽ phải đi một lát.”
Minh Ương chớp mắt chăm chú lắng nghe.
Hứa Vân An đột nhiên cảm thấy không yên tâm khi để cô bé lại một mình nhưng tình huống đặc biệt, cậu ta sẽ không làm mình làm mẩy trong một dịp quan trọng như thế này.
Hứa Vân An đưa tay xoa đầu Minh Ương, mái tóc xoăn tít của cô bé mềm mại hơn tưởng tượng, bông xù như lông cừu non.
“Em muốn đến khu vui chơi trẻ em hay là tự mình đi dạo một lát?” Sợ Minh Ương sợ hãi, cậu ta đặc biệt nói: “Những người mặc áo đỏ đều là nhân viên phục vụ, dù em đi đâu, chỉ cần có việc gì thì cứ tìm họ, ở đây mọi nơi đều rất an toàn.”
So với việc vui chơi, Minh Ương thích ăn uống hơn, dứt khoát nói: “Ương Ương tự chơi một mình.” Dừng một chút: “Rồi đợi anh Vân An.”
Trong mắt cô bé, ngoài ánh sáng ra chỉ còn lại Hứa Vân An.
Hứa Vân An khựng lại vành tai chợt ửng đỏ.
Trước giờ, Hứa Vân An luôn muốn có một em gái, khi mới tham gia chương trình còn rất ngưỡng mộ Thẩm Gia Thước và Cố Ngôn Thu, vì không có anh chị em nên tổ chương trình đã ghép cậu ta với Liễu Doanh Doanh, một cô bé cũng là con một.