Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 76

 

Hứa Vân An tỏ vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bình thản: “Ừ.”

“Woa! Giống hệt trong tiểu thuyết! Anh đúng là thiếu gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi!” Minh Ương phấn khích đến hai mắt sáng rực.

Lúc cô bé sinh ra đã là thời kỳ tận thế, đương nhiên chưa từng thấy qua cảnh tượng tráng lệ được miêu tả trong tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuyết, càng không thể tưởng tượng nổi cảm giác tổng tài bá đạo gọi một cuộc điện thoại là mua đứt cả một hòn đảo.

Trước kia còn cho rằng tác giả chém gió, bây giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem ra vẫn là do cô kiến thức hạn hẹp!

“Có gì mà phải ngạc nhiên thế?” Hứa Vân An cau mày:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Chẳng phải nhà bác của em cũng giàu có lắm sao?”

Hứa Vân An tuy còn nhỏ tuổi nhưng cũng được cha mẹ hun​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúc, hiểu biết đôi chút về giới kinh doanh hiện nay.

Ông Cố sau khi qua đời để lại khối tài sản khổng lồ, dù không bằng nhà cậu ta nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng dư dả, huống chi chỉ là một cái sân golf mà lại vui mừng đến thế sao?

Minh Ương ánh mắt ảm đạm, giả vờ sợ hãi lắc đầu: “Tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của bác... không phải là tiền của Ương Ương và anh trai.”

Hứa Vân An cau mày, nghĩ đến tính cách của Cố Hoa Phong, lập tức liên tưởng đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều gì đó, tiện miệng hỏi: “Sao, lẽ nào bọn họ đối xử không tốt với em?”

Minh Ương không nói phải cũng không nói không phải,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ cúi đầu nghịch chiếc túi hình con hổ.

Cô bé ủ rũ, ngay cả mấy sợi tóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xoăn cũng trông mất hết sức sống.

Hứa Vân An đột nhiên cảm thấy khó chịu, gia cảnh cậu ta sung túc, cha mẹ tuy bận rộn nhưng cũng rất mực cưng chiều,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu ta muốn gì được nấy, thật sự không thể tưởng tượng nổi cảm giác mất đi cha mẹ sẽ đau khổ đến nhường nào.

Cô bé... hình như cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất đáng thương.

Trước đây lẽ ra cậu ta không nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hung dữ với cô bé như vậy.

Hứa Vân An c*n m** d***, ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xổm xuống trước mặt cô: “Này.”

Minh Ương ngước mắt lên, đôi mắt lại đỏ hoe, khóe miệng trễ xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bộ dạng vừa đáng thương vừa muốn khóc mà không khóc được.

Hứa Vân An sững sờ, nhất thời luống cuống tay chân: “Em, em đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóc mà, không thì người khác lại tưởng anh bắt nạt em mất...”

“Anh không có bắt nạt em...” Minh Ương điên cuồng lắc đầu, quẹt lung tung nước mắt: “Anh Vân An đừng hỏi em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa, Ương Ương mà nói lung tung thì bác gái biết sẽ giận mất.” Nói đến đây, mũi cũng đỏ hoe theo.

Lần này Hứa Vân An thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự cuống lên rồi.

Cậu ta cẩn thận nhìn xung quanh, xác định không có ai chú ý đến, bắt đầu dỗ dành cô bé: “Được rồi, được rồi, anh không hỏi nữa là được,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em đừng khóc, nếu mẹ anh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ mắng anh mất.” Hiếm lắm mới được tổ chức sinh nhật, cậu ta không muốn bị mắng.

Minh Ương gật đầu, hít sâu một hơi cố gắng kìm nước mắt lại, khuôn mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ nhắn vì quá cố gắng mà đỏ bừng, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Hứa Vân An lại mềm lòng, hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa còn vô cùng hối hận.

Lẽ ra cậu ta không nên nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện hỏi những điều đó.

“Anh Vân An, tay anh còn đau không?” Minh Ương vẫn còn nhớ đến cổ tay bị thương của cậu ta, ngón tay nhỏ bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cẩn thận chạm nhẹ vào khớp xương của cậu ta, rồi lại rụt lại ngay, giống như sợ làm cậu ta đau vậy.

Hứa Vân An không nhịn được cười: “Không đau, khỏi rồi.” Nói xong liền kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay áo lên cho cô bé xem: “Châm cứu hai lần là khỏi.”

Cổ tay của cậu ta đã lành lặn như ban đầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thậm chí không để lại một vết đỏ nào.

Minh Ương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi, em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về nói với anh trai, anh ấy chắc chắn sẽ rất vui.”

“Vui?” Hứa Vân An nhướng mày: “Anh không khỏe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì cậu ta mới phải vui chứ?”

Người mà Cố Ngôn Thu khó chịu ra mặt nhất là Thẩm Gia Thước; người thứ hai chính là cậu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Vân An có thể cảm nhận được, thằng nhóc đó gần như toàn thân đều là phản nghịch.

Điều khiến cậu ta bất ngờ là, lần trước Cố Ngôn Thu lại có thể vật ngã được cậu ta, cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta cũng có học Taekwondo, rõ ràng có thể nhận ra Cố Ngôn Thu cũng có chút bản lĩnh.