Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 234

Cố Ngôn Thu cúi người xuống gần: “Giỏi lắm, nếu hắn không nói, tao sẽ nói chuyện của chúng ta cho bố mẹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn biết. À không, còn cả trường học, lớp học, tất cả danh dự của hắn, đều sẽ tan thành mây khói.”

Cậu buông tay, để mặc Cố Tử Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước mắt giàn giụa ngồi trên đất.

“Ngày mai, tao muốn thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày làm xong việc.”

Câu này hoàn toàn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời cảnh cáo.

Đợi Cố Ngôn Thu đi hẳn ra khỏi phòng, cậu nhóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ béo mới không nhịn được nữa mà khóc òa lên.

Ác quỷ!

Đây đúng là ác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quỷ mà!!!

Đầu óc Cố Tử Duệ không được tốt, bắt hắn nhớ nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thứ như vậy trong một đêm đúng là làm khó hắn.

Hắn thức cả đêm cũng không nhớ hết được, cuối cùng chỉ đành mặt mày ủ rũ đến tìm Cố Ngôn Thu, Cố Ngôn Thu thấy hắn quá ngốc, cũng không trông mong gì nhiều, trực tiếp bảo hắn chép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại nguyên văn mọi thứ ra giấy, rồi dạy hắn một vài câu nói đơn giản, phù hợp với lứa tuổi của hắn, đến tối hôm sau, Cố Tử Duệ cầm cuốn sổ, run rẩy gõ cửa phòng bố.

“Vào đi.”

Bên trong truyền ra giọng nói trầm đục của Cố Hoa Phong, hắn nuốt nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bọt, chuẩn bị tâm lý kỹ càng rồi mới đẩy cửa bước vào.

Trong thư phòng sương khói mờ mịt, Cố Hoa Phong vừa mới đặt điện thoại xuống, chắc là gặp chuyện khó khăn gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, sắc mặt không được tốt, điều này càng khiến Cố Tử Duệ vốn đã lo lắng càng thêm căng thẳng.

“Bố...” Hắn chậm rãi đi vào trong,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ giọng gọi ông ta.

Cố Hoa Phong đang đau đầu vì chuyện công trình, dập tắt điếu thuốc, liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn và cuốn sổ: “Chuyện học hành thì đi tìm mẹ con, bố đang bận.”

Chuyện dự án khiến ông ta bận tối mắt tối mũi, thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự không có tâm trí đâu mà dỗ dành trẻ con.

“Không phải...” Cố Tử Duệ tiến lại gần vài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước, lắp bắp: “Không phải chuyện bài tập.”

Cố Hoa Phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cau mày.

Cố Tử Duệ căng thẳng nói: “Hôm đó con đến tìm bố nhưng thư phòng của bố không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóa cửa, sau đó... sau đó con vô tình nhìn thấy hợp đồng trên bàn bố...”

Hắn vừa nói vừa dò xét sắc mặt Cố Hoa Phong, quả nhiên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trông đối phương như thể sắp nổi cơn tam bành đến nơi.

Cố Tử Duệ run bắn người, vội vàng đưa cuốn sổ đã chuẩn bị sẵn ra:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Con có một vài ý tưởng, không biết có giúp được gì cho bố không.”

Cố Hoa Phong vốn chẳng tin lời trẻ con nói nhưng đã đến nước này, ông ta vẫn nể tình lướt qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lượt. Đến dòng thứ hai, Cố Hoa Phong bỗng ngồi thẳng dậy, đọc kỹ lại từ đầu đến cuối.

Ông ta càng xem càng kinh ngạc, quay sang nhìn con trai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy sửng sốt: “Mấy thứ này đều là con viết à?”

Rõ ràng Cố Hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong không tin.

Nhưng xét theo nét chữ và cách diễn đạt có phần non nớt, thì cũng không giống người khác viết hộ. Hơn nữa, những người Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tử Duệ tiếp xúc đều là trẻ con, ngay cả giáo viên cũng không thể có được những kiến giải độc đáo như vậy.

Cố Tử Duệ gật đầu, hoàn toàn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dám nhìn thẳng vào mắt bố.

Cố Hoa Phong nghiêm mặt: “Bố hỏi con lần nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những điều này thực sự là do con viết?”

Cố Tử Duệ máy móc lặp lại: “Vâng... Lúc ở lớp bồi dưỡng, con có nghe thầy cô giảng qua một chút, sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó con nghĩ đến bố. Nhưng nhưng mà con chỉ nghĩ vu vơ thôi, nếu không giúp được gì cho bố...”

“Ha ha ha ha!” Chưa kịp nói hết câu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Hoa Phong đã phá lên cười lớn.

Suốt thời gian qua, ông ta luôn đau đầu vì dự án kia. Tuy chỉ là một lỗ hổng nhỏ nhưng lại gây thất thoát một khoản tiền lớn. Tình cảnh của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông ta chẳng khác nào một chiếc túi đựng đầy vàng nhưng lại bị thủng đáy, chỉ cần không sửa lại, ngày nào vàng cũng sẽ rò rỉ ra ngoài.

Cả một nhóm người họp ba ngày liền cũng không tìm ra cách giải quyết, kết quả lại được Cố Tử Duệ giải quyết bằng một trang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấy. Tuy cách dùng từ còn non nớt nhưng lại giúp ông ta thông suốt, bao nhiêu khó khăn bấy lâu nay đều được tháo gỡ.

Sao ông ta có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không vui cho được?