Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 233

Cái gì mà tối đa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hóa lợi nhuận?

Mấy cái này là cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quái gì vậy??

“Tôi... tôi không hiểu.” Cố Tử Duệ mặt mày ngơ ngác: “Sao tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải học thuộc mấy thứ này trước mặt bố tôi chứ?”

Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ ngây ngô, Cố Ngôn Thu bình thản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giải thích: “Hôm nay tao có vào thư phòng của bố mày...”

Còn chưa nói hết câu, Cố Tử Duệ đã la toáng lên: “Thư phòng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố tôi không phải có khóa mật mã sao, sao cậu vào được?!”

Cố Ngôn Thu: “Từng lén​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn qua một lần.”

Cố Tử Duệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “.”

Cậu nói tiếp: “Bố mày đang đầu tư vào một dự án, hiện tại xem ra dự án này có vài lỗ hổng, có thể sẽ đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt với một số tổn thất về vốn. Mày cứ làm theo lời tao nói, bảo bố mày kịp thời bù đắp, giảm thiểu tổn thất.”

Cố Tử Duệ nghe mà ù cả tai, mấy chuyện này... mấy chuyện này thì liên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan gì đến hắn? Mà sao Cố Ngôn Thu lại biết mấy thứ này??

Rốt cuộc cậu muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm gì?

Cố Ngôn Thu ung dung nói: “Sau đó, đợi bố mày xử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý xong trở về, chắc chắn sẽ thưởng cho mày.”

Nghe đến phần thưởng, Cố Tử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Duệ lại lên tinh thần.

Thưởng thì tốt quá! Hắn thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất là được thưởng!

“Rồi sau đó.” Cố Ngôn Thu ngẩng đầu: “Mày xin bố mày mật khẩu quản lý hệ thống của công ty, đề nghị được xem hợp đồng giao dịch năm nay của ông ấy, giúp ông ấy thanh toán các khoản vốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và cổ phiếu, sửa chữa những thiếu sót của công ty. Mày giúp ông ấy giải quyết một vấn đề lớn như vậy, ông ấy chắc chắn sẽ rất tin tưởng mày, sau này mày lại đưa mật khẩu cho tao.”

Cố Tử Duệ không phải đồ ngốc, những lời này khiến hắn lập tức thoát khỏi sự vui sướng, tỉnh táo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, đôi mắt ti hí dò xét cậu: “Sao tôi phải tin cậu? Lỡ cậu hại bố tôi thì sao?”

Cố Ngôn Thu: “Bố mày là bác ruột của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tao, sao tao phải hại ông ấy.”

Cố Tử Duệ nghe xong liền cười: “Vì sao á? Vì bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mẹ tôi đối xử không tốt với cậu chứ sao.”

Bây giờ bố hắn đối xử tốt với Cố Ngôn Thu, không có nghĩa là Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhớ chuyện cũ, không chừng là muốn lợi dụng hắn để hại bố ruột của hắn!

Quà cáp rất quan trọng nhưng phải trái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng sai hắn vẫn phân biệt được.

Cố Ngôn Thu nhướn mày, nói: “Được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôi, tao có tư tâm.”

Cố Tử Duệ ra vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “quả nhiên là vậy”.

Cố Ngôn Thu: “Nhưng tao không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể nói cho mày biết.”

Cố Tử Duệ bĩu môi: “Vậy thì tôi không làm đâu.” Nói xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền ngồi phịch xuống thảm, bắt đầu nghịch đống đồ chơi.

Cậu nhìn xuống hắn từ trên cao: “Được thôi, vậy thì mày cứ chờ bố mày đầu tư thất bại, chuỗi cung ứng vốn đứt gãy, tuyên bố phá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sản đi.” Cậu đá đá đống đồ trên đất, cười lạnh: “Đến lúc đó đừng nói là đồ chơi, e rằng mày còn không có chỗ mà ở.”

Nghe đến phá sản, Cố Tử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Duệ cứng đờ người.

Cố Ngôn Thu tiến lại gần vỗ vai hắn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Rất tiếc, tao vốn muốn giúp mày.”

Thấy cậu định rời đi, Cố Tử Duệ lập tức kéo tay áo cậu lại: “Đừng, đừng mà, tôi... tôi giúp cậu là được chứ gì nhưng cậu đừng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lừa tôi, nếu mà...” Nhìn thấy vẻ mặt Cố Ngôn Thu càng lúc càng không thiện cảm, da đầu hắn run lên, rụt cổ lại, không dám nói tiếp.

Cố Tử Duệ nuốt nước bọt, lí nhí:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Giúp... giúp cậu là được chứ gì...”

Hắn đã nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỹ rồi.

Trước tiên cứ học thuộc những gì Cố Ngôn Thu nói, đợi bố hắn giải quyết xong nguy cơ, sẽ không làm theo bước thứ hai, cứ nói là bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không chịu đưa mật khẩu cho hắn, dù Cố Ngôn Thu có tức giận cũng không làm gì được, cùng lắm là bị cậu đánh cho một trận.

Cố Tử Duệ tính toán đâu ra đấy, không ngờ chút tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tư nhỏ mọn đó đều bị Cố Ngôn Thu nhìn thấu.

Cậu cười lạnh: “Có phải mày không định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin mật khẩu của bố mày không?”

Cố Tử Duệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cứng người.

Giây tiếp theo, tóc cùng da đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn bị cậu túm mạnh.

Cố Tử Duệ bị ép ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu, một mặt sợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hãi ánh mắt đó, mặt khác lại đau đến nhe răng trợn mắt.