“...”
Nhật ký dừng lại đột ngột.
Nét chữ của cậu bé từ nguệch ngoạc trở nên ngay ngắn, từ nhiều lỗi chính tả trở nên dùng từ chuẩn xác, có thể thấy cậu bé đã rất nỗ lực học tập mỗi ngày.
Mỗi trang giấy đều là cuộc sống của cậu, lời tố cáo của cậu và trách nhiệm của một người anh.
Suốt bao lâu nay, dù số phận bất công, cuộc sống khó khăn, cậu chưa từng than vãn, chỉ là bất bình thay cho cô em gái nhỏ, lật giở cuốn sổ này, cô như thể cũng đã xem hết cuộc đời của cậu bé.
Cho dù ở những thế giới khác họ có hạnh phúc đến đâu, thì những bất hạnh ở đây vẫn từng xảy ra, đó là những điều mà thời gian cũng không thể xóa nhòa.
Minh Ương xoa ngực.
Nơi đó rất đau, là Minh Ương bé nhỏ trước kia đang khóc.
Minh Ương lật thêm vài trang, rồi ở trang cuối cùng nhìn thấy một con chip màu đen được dán bằng băng dính, trông hơi giống...
Mắt Minh Ương đột nhiên mở to.
Đúng rồi, chính là con chip bị mất của con thú nhồi bông!
Cô vội vàng mở cửa chạy ra ngoài, vừa hay đụng phải Cố Ngôn Thu đang đi tìm.
“Tìm...”
“Không chơi nữa!”
Minh Ương đẩy cậu ra, vội vàng chạy lên lầu.
Cố Ngôn Thu: ?
Lạ thật, lại có ngày cô không muốn chơi nữa?
Cố Ngôn Thu hiếm khi thấy tò mò, đi theo sau.
Minh Ương tìm con thú nhồi bông nhỏ trong đống búp bê của mình, sau đó lắp con chip vào nhưng rất tiếc, con gấu không có phản ứng gì.
“Đây là USB, cần có đầu đọc thẻ mới dùng được.”
Cố Ngôn Thu cầm lên xem xét: “Tìm thấy ở đâu vậy?”
Minh Ương: “Dưới gầm giường.” Cô lo lắng hỏi: “Dùng máy tính có được không?”
Cố Ngôn Thu lắc đầu: “Không biết.”
Thời gian quá lâu, bất cứ thứ gì cũng có thể bị hỏng.
Cố Ngôn Thu cầm USB đến phòng làm việc, quả nhiên, USB bị hỏng nhẹ, liên tục báo lỗi đọc.
Thấy Minh Ương sốt ruột, Cố Ngôn Thu liền nói: “Nếu em rảnh thì đi chơi đi, xong anh sẽ báo cho em.”
Minh Ương chạy cả ngày cũng đói, nghe Cố Ngôn Thu nói vậy, lập tức đi tìm đồ ăn.
Đợi cô ăn bánh xong quay lại, liền đuổi theo Cố Ngôn Thu hỏi: “Sao rồi? Bên trong có gì?”
Cố Ngôn Thu lắc đầu: “Không có gì, toàn là những thứ quay linh tinh.”
Ánh mắt cô chợt tối sầm, còn tưởng tìm được chứng cứ gì đó, kết quả...
Dưới lầu truyền đến tiếng động nhỏ, có lẽ là nhà họ Cố đã về.
Cô cắn môi: “Vậy anh nhớ cất kỹ, đừng để bọn họ nhìn thấy.”
Cố Ngôn Thu: “Biết rồi.”
Hôm nay dì Triệu không có ở nhà, Minh Ương cũng không muốn gây sự với bọn họ, dặn dò Cố Ngôn Thu xong liền quay về phòng ngủ.
Đợi cô đi rồi, Cố Ngôn Thu cúi đầu nhìn chiếc USB màu đen trong lòng bàn tay, ánh mắt hơi trầm xuống.
Ngay sau đó, cậu cất đồ đi rồi lên lầu.
Cố Tử Duệ hôm nay thu hoạch lớn, mua một đống đồ chơi Gundam, hắn hài lòng chuẩn bị về phòng nghiên cứu lắp ráp mô hình mới.
Kết quả vừa mở cửa, liền thấy một người đứng đen thui trong phòng.
Ánh mắt người đó âm u, khiến hắn giật mình, nhìn kỹ lại, không phải Cố Ngôn Thu thì là ai.
Cố Tử Duệ hôm nay tâm trạng tốt, không muốn so đo với cậu nhưng vẫn không nhịn được mà phàn nàn: “Tự dưng mày vào phòng tao làm gì?”
Cũng lạ, lúc ra ngoài hình như cậu đã khóa cửa rồi mà? Cố Ngôn Thu vào bằng cách nào?
Cố Ngôn Thu lạnh lùng ra lệnh: “Đóng cửa lại.”
Cố Tử Duệ không muốn nghe cậu nói chút nào.
Nhưng nghĩ đến tất cả những gì mình có được đều là do Cố Ngôn Thu mang lại, hắn đành phải nghe theo.
Hắn đóng cửa lại, hỏi lại: “Rốt cuộc cậu vào phòng tôi làm gì?” Lần này giọng điệu đã tốt hơn một chút.
Cố Ngôn Thu ném cho hắn một cuốn sổ: “Học thuộc những gì viết trên đó, thuộc rồi thì đi tìm bố mày, đọc lại trước mặt ông ta.”
Cố Tử Duệ ngớ người, cầm lấy cuốn sổ xem thử, từng chữ trên đó hắn đều nhận ra nhưng ghép lại thành câu thì hắn chẳng hiểu gì cả.
Cái gì mà đứt gãy chuỗi cung ứng vốn?