Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 235

“Giỏi lắm! Con trai bố giỏi lắm!” Cố Hoa Phong ngừng cười, vỗ vai con trai, càng nhìn càng thấy ưng ý, cuối cùng cảm khái nói: “Bố cũng có người nối nghiệp rồi. Trước đây bố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chẳng trông mong gì ở con, cứ nghĩ con sau này chẳng làm nên trò trống gì, bây giờ xem ra bố nông cạn quá. Con trai bố sau này chắc chắn sẽ là nhân tài!!”

Lời khen của Cố Hoa Phong không khiến Cố Tử Duệ vui vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút nào, ngược lại còn mang đến áp lực vô cùng.

Những áp lực đó khiến hắn nghẹt thở,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ muốn trốn chạy ngay lập tức.

Nếu một ngày nào đó bố phát hiện ra tất cả những điều này đều là do Cố Ngôn Thu làm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi phần thưởng đáng lẽ thuộc về Cố Ngôn Thu, vậy thì... chắc chắn ông ta sẽ thất vọng...

Không được, không được, tuyệt đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể để lộ!

Cố Tử Duệ cắn răng ngẩng đầu, lấy hết can đảm nói: “Bố, hay là bố cho con mật khẩu máy tính của bố đi, con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem qua hợp đồng năm nay của công ty luôn, sớm phát hiện ra lỗ hổng thì sớm khắc phục, tránh hậu họa về sau.”

Mật khẩu tài khoản cá nhân đương nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể tùy tiện cho người khác.

Cố Hoa Phong xoa mạnh lên cái đầu bù xù của hắn: “Con có lòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như vậy là tốt nhưng mật khẩu thì không thể cho con được.”

Cố Tử Duệ giật thót, trong đầu lập tức hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên vẻ mặt đáng sợ của Cố Ngôn Thu.

“Hồ sơ năm nay của công ty thì bố có thể cho con xem.” Dù sao đây cũng là nhà, Cố Hoa Phong không lo lắng việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ mật bị lộ, ông ta không do dự gọi Cố Tử Duệ đến trước máy tính: “Lại đây, thấy gì thì nói với bố.”

Cố Tử Duệ cứng đờ đứng bên cạnh ông ta, nhìn ông ta mở khóa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng vân tay, sau đó nhập một dãy số, truy cập vào hệ thống.

Trong tệp hồ sơ điện tử là toàn bộ hợp đồng, dòng tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra vào, bao gồm cả thuế, của những năm gần đây.

Những thông tin dày đặc, phức tạp đó khiến Cố Tử Duệ chẳng hiểu gì cả nhưng vẫn phải giả vờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chăm chú xem, kỳ thực trong lòng đã rối bời, chỉ muốn trốn khỏi phòng làm việc ngay lập tức.

Một lúc lâu sau, Cố Hoa Phong quay sang hỏi: “Sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi, con xem xong chưa, có vấn đề gì không?”

Cố Tử Duệ hoàn hồn, lắc đầu, vẻ mặt đầy áy náy nói với bố: “Xin lỗi bố, con vẫn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được, có mấy chỗ con không hiểu, để, để khi nào con học thêm rồi sẽ giúp bố sau...”

Hắn càng nói càng nhỏ, càng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói càng chột dạ.

Vốn tưởng bố sẽ nghi ngờ nhưng ông ta chỉ cười, vỗ vai hắn: “Không sao, con còn nhỏ, nếu mấy thứ này con đều xem hiểu được thì còn gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng.” Ông ta đang rất vui vẻ: “Không có việc gì thì con đi chơi đi, sau này muốn gì cứ nói với bố, bố đều đáp ứng con.”

“Vâng, cảm ơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bố.”

Cố Tử Duệ cứng nhắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay người rời đi.

Vừa xuống lầu, đã thấy Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu đang đợi ở cửa.

“Nói chưa?”

Cố Tử Duệ run rẩy nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu: “Nói, nói rồi.”

Cậu im lặng chờ đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu trả lời.

Cố Tử Duệ sợ bị phát hiện, kéo Cố Ngôn Thu về phòng, đóng chặt cửa rồi hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng nói: “Tôi không lừa cậu, bố tôi thật sự không chịu nói mật khẩu cho tôi!”

“Ừ.” Cố Ngôn Thu không quan tâm: “Cậu nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hết những gì tôi dạy rồi chứ?”

Nhận ra cậu đang ám chỉ điều gì, Cố Tử Duệ gật đầu, giọng lí nhí: “Nói, nói rồi, ông ấy cho tôi xem qua nhưng không nói mật khẩu cho tôi.” Sợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu không tin, sau đó sẽ tìm hắn tính sổ, Cố Tử Duệ càng thêm lo lắng: “Thật đấy, tôi thề lần này tôi không lừa cậu, cậu đừng...”

Tìm hắn tính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sổ.

Kết quả còn chưa nói hết câu, Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã im lặng quay người rời khỏi phòng.

Cậu đi thẳng đến phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm việc nhỏ.

Khóa trái cửa, đăng nhập máy tính, rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đăng nhập vào bộ định tuyến.

Cố Ngôn Thu nhìn thẳng vào camera, màn hình phản chiếu khuôn mặt non nớt nhưng lạnh lùng của cậu. Ngón tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu di chuyển nhanh chóng trên bàn phím, những dòng mã dày đặc trên màn hình khiến người ta hoa mắt.

[75839.]