Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 215

Một lúc sau, Minh Nghiên mới thu lại những cảm xúc hỗn loạn trước đó, thản nhiên nói: “Nhà họ Cố và nhà chúng tôi là bạn bè lâu năm, Minh Ương vốn được ông Cố nuôi dưỡng, sau khi ông Cố mất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới do Cố Hoa Phong thay thế nuôi dưỡng. Cậu cứ yên tâm, tôi luôn cho người theo dõi, sẽ không xảy ra chuyện gì, cô bé có thể bình an lớn lên, cho nên tôi cũng không hy vọng cậu...”

Chưa kịp nói hết câu, Hứa Thính Cảnh đột nhiên ngắt lời: “Không xảy ra chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì, vậy cậu giải thích thế nào về chuyện người giúp việc trước đây?”

Minh Nghiên im lặng một lúc, lại trở nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bực bội: “Đó là một tai nạn.”

Hứa Thính Cảnh cau mày: “Vậy cậu có thể đảm bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Cố không có ý đồ gì khác sao?”

Minh Nghiên nói: “Nhà họ Cố tuy không còn được như xưa nhưng dù sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng là gia đình danh giá, không đến nỗi bạc đãi trẻ con.”

Anh ta đều đã từng tiếp xúc với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Hoa Phong và Triệu Nhã Tình

Hai người đều có chút khôn vặt, tuy không thích cái kiểu thỉnh thoảng lại lộ ra tâm cơ của họ nhưng dù sao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng là những người có danh tiếng, hà cớ gì phải đi chì chiết, gây khó dễ cho một đứa bé mấy tuổi.

Dựa vào số tiền sinh hoạt phí mà anh ta gửi hàng tháng, bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ dù không thích cũng sẽ đối xử tử tế với cô bé.

Hứa Thính Cảnh nghe xong liền cười lạnh: “Minh Ương đã tìm đến tôi, nói rằng ở nhà họ Cố bị bắt nạt nhưng cô bé không chỉ đích danh ai. Cậu có biết không, không lâu trước đây Cố Ngôn Thu bị bệnh, tôi đến thăm, bọn họ đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sống ở dưới tầng hầm chứa đồ, nhìn dấu vết sinh hoạt thì không phải chỉ một hai ngày, cậu thật sự cho rằng một người giúp việc nhỏ bé lại có gan lớn như vậy, dám để con cái chủ nhà ở trong phòng chứa đồ sao?”

Anh càng nói càng kích động, suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh trong giọng nói: “Cho dù đúng như cậu suy đoán, kẻ đầu sỏ là người giúp việc. Nhưng cậu có nghĩ tới không, nếu nhà họ Cố thật sự đối xử tốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với Minh Ương, người giúp việc sao dám ngang nhiên bắt nạt bọn họ, bà ta không sợ đứa trẻ mách sao? Chỉ sợ, người giúp việcu chỉ là một con dê gánh tội thay, kẻ chủ mưu thật sự chính là nhà họ Cố.”

Hứa Thính Cảnh nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấu mọi chuyện.

Thân phận và lập trường khiến anh không thể ngang nhiên điều tra những chuyện này, dù sao trên giấy tờ, người giám hộ của hai anh em vẫn là Cố Hoa Phong và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Triệu Nhã Tình. Chuyện của người giúp việc tuy tạm thời lắng xuống nhưng vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ, anh không tin chuyện này không liên quan gì đến nhà họ Cố!

Minh Nghiên nghĩ quá đơn giản, ngây thơ, không biết là anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực sự nghĩ vậy, hay chỉ đang tự lừa dối bản thân.

Minh Nghiên im​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lặng.

“Minh Nghiên, lăn lộn trong giới danh lợi bao năm, sao cậu vẫn còn ngây thơ thế?” Câu này gần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như mỉa mai: “Cậu thực sự tin tưởng nhà họ Cố hay chỉ là không muốn xen vào?”

Nửa câu sau hoàn toàn chạm vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nỗi đau của Minh Nghiên.

Tim nhói lên, những chuyện ngày xưa lại ùa về trong tâm trí, sự bực dọc và phẫn nộ không thể kiểm soát lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh ta đau đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như búa bổ, hơi thở trở nên nặng nề, nóng rực, anh ta nhìn thẳng vào Hứa Thính Cảnh, không kìm nén được nữa, giọng nói gần như nghiến răng nghiến lợi——

“Hứa Thính Cảnh, tôi không có gia đình tốt đẹp như cậu. Cậu từ khi sinh ra đã được bố mẹ yêu thương, tôi thì khác, tôi chẳng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai quản! Hay lắm, bọn họ sướng rồi, sinh con ra rồi bỏ đi, để lại một đống hỗn độn cho tôi giải quyết! Dựa vào cái gì!”

“Mọi người xung quanh đều cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhạo, cậu có biết không!”

Cũng thật nực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười.

Hai người già rồi mất hết lý trí, một lòng muốn có con, công ty sắp bị người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta đào rỗng ruột mà không hề hay biết, cuối cùng chỉ còn lại vài căn nhà.

Họ hàng chỉ chờ chực, đợi hai người chết hẳn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ để rút cạn chút máu thịt còn sót lại.