Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 214

Nếu Minh Ương là con nhà họ Minh, vậy tại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao lại được nhà họ Cố nhận nuôi?

Chỉ có một khả năng, đó là Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiên không muốn nhận cô bé.

Minh Nghiên bản tính lạnh lùng, nói khó nghe hơn là máu lạnh, đừng nói là phải gánh vác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh mạng của người khác, đôi khi anh ta còn chẳng quan tâm đến bản thân mình.

Hứa Thính Cảnh cất bản báo cáo giám định, không ở lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công ty nữa mà đi thẳng đến chỗ Minh Nghiên.

Anh ta đang ở studio chụp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ảnh bìa cho album mới.

Dưới ống kính, chàng trai trẻ toát lên vẻ hoang dại, phóng túng, trời sinh sở hữu gương mặt sẽ nổi tiếng rực rỡ, đôi mắt hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đào hơi xếch, đuôi mắt hất lên, thần thái ngạo nghễ nhìn đời khiến khí chất cả người toát lên vẻ ngông cuồng khó gần.

Hứa Thính Cảnh gọi trợ lý lại: “Có thể giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi tìm Minh Nghiên một lát được không?”

Sự xuất hiện của anh khiến trợ lý thoáng ngẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra: “Cảnh thần, sao anh lại ở đây?”

“Tôi có chút chuyện muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói với cậu ấy.”

Trợ lý nào dám không nể mặt Hứa Thính Cảnh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức đi tìm Minh Nghiên thông báo.

Vài phút sau, Minh Nghiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ trong đi ra.

“Có chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì?”

Anh ta mặc áo cổ lọ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mùa hè mặc rất nóng.

Hành lang không có điều hòa, anh ta kéo cái cổ áo quá chật, vẻ mặt cũng có phần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bực bội, giọng điệu đối với Hứa Thính Cảnh so với bình thường càng thêm thiếu kiên nhẫn.

“Có tiện ra ngoài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lát không?”

“Đang bận.”

Minh Nghiên thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỳ lạ.

Anh ta không cho rằng quan hệ giữa họ đủ tốt đến mức, có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến anh ta bỏ dở công việc để ra ngoài nói chuyện riêng.

Hứa Thính Cảnh hạ giọng: “Về chuyện của Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương, tôi muốn nói chuyện với cậu.”

Ánh mắt Minh Nghiên trầm xuống, giác quan thứ sáu nhạy bén khiến anh ta lập tức hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra, Hứa Thính Cảnh có lẽ đã bí mật điều tra gì đó về anh ta.

“Đợi tôi thay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ.”

Buổi chụp hình đã đến hồi kết, dù bây giờ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rời đi cũng không ảnh hưởng đến công việc.

Anh ta nói với người phụ trách của studio một tiếng vào phòng thay đồ thay lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quần áo thường ngày, đội mũ, đeo khẩu trang rồi đi theo Hứa Thính Cảnh.

Hai người lên xe, để tránh tai mắt, Hứa Thính Cảnh cố tình lái xe đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một nơi vắng vẻ, sau đó ném bản báo cáo giám định cho anh ta.

Minh Nghiên ban đầu còn có thể bình tĩnh lật xem nhưng khi nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ nội dung, cảm xúc liền mất kiểm soát, nổi cơn thịnh nộ:

“Hứa Thính Cảnh, mẹ nó cậu bị điên à?!” Anh ta gằn giọng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt hung hãn: “Cậu là ai mà dám điều tra tôi?!”

Trong không gian chật hẹp tràn ngập cơn giận khó che giấu của anh ta, còn có sự bực bội khi bí mật bị phơi bày dưới ánh sáng, khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho gân xanh trên trán chàng trai nổi lên, năm ngón tay siết chặt thành nắm đấm, giống như chuẩn bị lao tới đánh anh một trận nhừ tử.

Hứa Thính Cảnh không hề sợ hãi, ngược lại rất bình tĩnh, anh lặng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ nhìn anh ta, giống như đang nhìn một đứa trẻ ngang bướng.

Đợi anh ta bình tĩnh lại, Hứa Thính Cảnh mới nói:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Minh Nghiên, cậu có biết mình đang làm gì không?”

Minh Nghiên hất mấy tờ giấy giám định​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra: “Liên quan quái gì đến cậu.”

Hứa Thính Cảnh: “Cậu đang tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hủy hoại chính mình.”

Anh ta là người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của công chúng.

Là người sống dưới ánh đèn sân khấu, mọi hành động đều bị phóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại, treo dưới ống kính của thế giới để người ta bình phẩm.

Đến lúc đó, nếu bị người khác biết anh ta bỏ rơi em gái ruột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thịt của mình thì sẽ thế nào? Kết quả có thể đoán trước được.

Bị phong sát, bị đuổi khỏi giới giải trí, danh tiếng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tụt dốc không phanh, mang tiếng xấu muôn đời.

Hứa Thính Cảnh thấy tiếc cho Minh Nghiên, đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời cũng thấy tiếc cho Minh Ương.

“Nhà họ Cố không đối xử tốt với Minh Ương như vẻ bề ngoài, cậu để cô bé ở lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó là mặc kệ cô bé bị hủy hoại, cũng là tự tay cắt đứt tiền đồ của mình.”

Minh Nghiên dường như không nghe thấy những gì anh nói, khuỷu tay chống lên cửa sổ xe, ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt liếc ra ngoài cửa sổ, nửa bên mặt chìm trong một lớp bóng tối dày đặc.