Cô bé rón rén đi qua, giả vờ vô tình nhưng thật ra cố ý liếc vào trong.
Cố Ngôn Thu ngồi trước bàn học, quay lưng về phía cô bé.
Trong không gian yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng sột soạt viết lách, viết một lúc, lại lật sang một trang sách.
Dường như cảm nhận được, Cố Ngôn Thu đột ngột quay đầu lại.
Minh Ương như chú ngựa con, ngay giây phút cậu quay đầu liền vọt nhanh về phòng mình.
Cạch.
Cửa phòng khóa trái, cô bé thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc sau lại ý thức được, sao cô bé phải sợ cậu chứ?
Cô bé có làm gì xấu đâu!!!
Minh Ương lại hùng dũng oai vệ đi đến trước cửa, ngang nhiên mở cửa ra.
Và rồi –
Bất ngờ đối diện với đôi mày bình thản, lạnh lùng của Cố Ngôn Thu.
Minh Ương: “.”
“Cho em.”
Đang lúc Minh Ương nghĩ cậu sẽ nói gì đó khó nghe, đối phương đột nhiên đưa tới một hộp nhỏ. Dù đậy kín nhưng Minh Ương vẫn ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của bánh ngọt.
Buổi tối cô bé không ăn cơm ở nhà họ Hứa, giờ đã đói bụng lắm rồi.
Vừa ngửi thấy mùi này, liền nuốt nước miếng ừng ực nhưng vì sĩ diện, vẫn ưỡn ngực, lạnh lùng nói: “Không thèm đồ bố thí.”
“Chậc.”
“?”
Cố Ngôn Thu đặt hộp bánh ngọt xuống đất: “Là vợ thầy giáo tự tay làm, để một ngày có thể không còn tươi, ăn hay không tùy em.”
Cậu nói xong, xoay người định về phòng.
Minh Ương chớp chớp mi, không kìm được gọi cậu lại: “Anh cố ý để dành cho em à?”
Cố Ngôn Thu quay đầu, đôi mắt hổ phách phản chiếu bóng hình nhỏ bé của cô.
Minh Ương thấy thật nực cười, hỏi cậu thà đi nói chuyện với chó còn hơn.
Cô bé phồng má, cúi xuống ôm hộp bánh trả lại, mặt mày hậm hực, giọng điệu càng thêm cứng rắn: “Em không cần đồ anh không ăn, em có phải đồ nhặt rác đâu.”
Cuối cùng, cảm thấy chưa đủ ác, hung dữ lạnh lùng nói: “Em không muốn nói chuyện với anh, sau này anh cũng đừng nói chuyện với em, như anh nói, chúng ta bây giờ là người lạ. Người lạ sẽ không nhận đồ của người lạ!”
Nói xong, quay người vào phòng, vươn dài tay khóa chặt cửa, để lại Cố Ngôn Thu đứng đó, im lặng nhìn hộp bánh.
Một lát sau, cậu đơn độc trở về phòng.
Cố Ngôn Thu nhìn chằm chằm vào bài tập chưa hoàn thành trên bàn, rồi lại quay sang nhìn hộp bánh được gói tinh xảo.
Suy nghĩ một chút, Cố Ngôn Thu cầm hộp bánh nhỏ đã để qua đêm lên.
Lúc nhà họ Hứa gọi điện báo Minh Ương sắp về, Cố Ngôn Thu đã cố ý lấy chúng ra.
Dì Triệu đã giúp bảo quản lạnh, bánh không hỏng, chỉ là mùi vị không còn ngon như lúc mới làm.
Cậu cắn một miếng.
Ngọt.
Cố Ngôn Thu không thích vị này.
Cậu cố gắng ăn hết, không hiểu sao, một cảm giác bực bội khó tả từ lồng ngực dâng lên, nhanh chóng lan ra khắp lục phủ ngũ tạng.
Cố Ngôn Thu không có kinh nghiệm đối phó.
Đối với điều này, cậu hoang mang và sợ hãi, cậu ngây ngốc trừng đôi mắt đẹp, sờ lên nhịp tim rõ ràng không bình thường, cuối cùng quyết định đi ngủ.
Giống như trước đây bị thương, ngủ một giấc trong khoang hồi sức là khỏi.
Bây giờ chắc cũng không khác biệt lắm.
Báo cáo giám định ADN nhanh chóng được đưa đến tay Hứa Thính Cảnh.
Giấy trắng mực đen, cả một trang toàn những từ ngữ chuyên môn khó hiểu, phía dưới in rõ – [Hai người có quan hệ huyết thống]
Nói cách khác... Minh Ương đích thực là em gái ruột của Minh Nghiên.
Dù đã đoán được bảy tám phần nhưng Hứa Thính Cảnh vẫn bị tin này làm cho choáng váng.
Ngẫm lại thì hình như có nghe bố mẹ nhắc qua, rằng vợ chồng nhà họ Minh kia đã ngoài năm mươi mà vẫn nảy sinh ý định sinh thêm con, thậm chí còn sang tận nước ngoài, tìm đến bệnh viện tư.
Người của gia tộc lớn không thiếu tiền, hưởng thụ đủ cả rồi, cuộc sống trôi qua tẻ nhạt vô vị, đôi khi có những ý tưởng khác thường cũng là chuyện bình thường nên Hứa Thính Cảnh không để tâm lắm. Sau đó, hai người họ không may qua đời cũng chỉ khiến anh thoáng chốc xót xa.