Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 212

Hứa Thính Cảnh luôn lo lắng một ngày nào đó, ngôi sao nhỏ luôn đi theo bên cạnh sẽ dần mất đi ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sáng nhưng giờ đây, anh lại nhìn thấy sự quật cường quen thuộc trên gương mặt non nớt của thiếu niên.

Sau này có lẽ cậu ta sẽ không xuất sắc như kỳ vọng của người lớn; có lẽ thỉnh thoảng vẫn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khác đem ra so sánh với anh; có lẽ sẽ phải chịu đựng những lời đàm tiếu, chê bai.

Nhưng Hứa Thính Cảnh tin rằng, sẽ có một ngày, một ngày nào đó cậu ta sẽ leo lên được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đỉnh núi của riêng mình, ngắm nhìn phong cảnh cuộc đời mà chỉ mình cậu ta mới thấy được.

——Cậu ta sẽ trở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên mạnh mẽ.

Chiếc xe hơi chạy bon bon​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên con đường phồn hoa.

Minh Ương ngồi ở hàng ghế sau, tựa vào cửa sổ ngắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn những ánh đèn lần lượt thắp sáng bên ngoài.

Rất đẹp.

Là ánh sáng hiếm thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong thời mạt thế.

Giờ này, chắc hẳn cậu thiếu niên đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm hòa với Hứa Thính Cảnh rồi.

Cô bé vừa vui vì hai anh em họ đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hòa giải, vừa cảm thấy có chút cô đơn.

Thật ra bản thân cũng không biết mình đang buồn vì điều gì, cô bé không phải là người thích suy nghĩ nhiều, sẽ tự động loại bỏ tất cả những thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến mình khó chịu, dù là buồn bã hay không vui, cô bé đều có thể ném hết vào thùng rác, sau đó lại khôi phục vẻ tự tin, vui vẻ.

Nhưng cô đơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì khác.

Nó như sóng trào, từ trong ra ngoài, bao bọc lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người ta từng lớp, kín mít, đến ngạt thở.

Minh Ương chợt thấy nơi này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng chẳng tốt đẹp gì.

Không bạn bè, cũng chẳng có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai để chuyện trò.

Mắt cay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xè.

Cô bé dụi mắt thật mạnh, đến khi mở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra, lại trở về dáng vẻ ban đầu.

“Cô chủ, đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi rồi.”

Xe dừng trước cửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà họ Cố.

Minh Ương cảm ơn Adrian rồi đeo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cặp sách vào nhà chính.

Vừa mở cửa, tiếng cười nói vui vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong phòng khách đã lọt vào tai.

“Mẹ biết ngay mà, Duệ Duệ nhà mình thông minh,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần này làm mẹ nở mày nở mặt rồi.”

“Con muốn gì cứ nói với bố,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối tuần bố dẫn đi mua.”

Cố Tử Duệ được bố mẹ ôm vào lòng, hết lời khen ngợi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến cậu nhóc béo ú sung sướng không ngậm được miệng.

Dù gia đình này chẳng ra gì nhưng đôi lúc Minh Ương vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy ghen tị, ít ra quan hệ gia đình họ không tệ.

Cô bé không muốn làm phiền ba​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người, định lẳng lặng lên lầu.

Nào ngờ, mới đi được hai bước, Cố Tử Duệ đã phát hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra, giọng oang oang gọi: “Bố mẹ, Minh Ương về rồi!”

Nghe tiếng, cả ba người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng loạt nhìn sang.

Minh Ương khựng lại, quay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu nhìn họ.

Vợ chồng nhà họ Cố đang có chuyện vui, tâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trạng tốt, cũng lười gây sự với cô bé.

“À đúng rồi, chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con chưa biết.”

Lần đầu tiên, Triệu Nhã Tình chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ động bắt chuyện với cô bé.

Minh Ương đành phải ôm chặt túi con hổ, phối hợp với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ màn trình diễn tiếp theo của gia đình ba người.

Triệu Nhã Tình khoe giấy khen, hất cằm lên cao: “Cố Tử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Duệ đạt được ở lớp giáo dục, hạng nhất đấy.”

Với thị lực tốt, Minh Ương nhìn rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nội dung trên giấy khen –

[Đặc biệt trao tặng bằng khen này cho Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tử Duệ, mong em tiếp tục cố gắng.]

– Lớp lập trình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu niên A.

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Hóa ra là của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu.

Cô bé lập tức nhìn thấu, cười toe toét với Cố Tử Duệ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Woa! Anh Tử Duệ giỏi quá! Anh tự làm bài thi ạ?”

Cố Tử Duệ vốn đang được bố mẹ tâng bốc lên tận mây xanh, sướng đến mức không tìm thấy đường về, ai dè​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một câu của Minh Ương đã kéo cậu nhóc xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, rụt cổ lại vì chột dạ.

Hai vợ chồng không biết chuyện, nghe vậy liền nổi giận: “Con nhóc này ăn nói kiểu gì đấy? Tất nhiên là Duệ Duệ nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta tự thi rồi, tao thấy mày là ghen tị, giống hệt anh mày, không có bản lĩnh thì đi đặt điều người khác.”

Minh Ương không dại gì đứng đó nghe mắng, chưa kịp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạy dỗ xong đã lon ton chạy lên lầu.

Đi ngang qua cửa phòng Cố Ngôn Thu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương cố tình đi nhẹ bước.

Hiếm thấy, cửa phòng đối phương không đóng chặt, hé ra một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khe nhỏ xíu, vừa đủ để Minh Ương nhìn trộm.