Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 211

Tiếng hát bay vào tim cậu ta, tựa gió lại như suối, bất chợt đánh tan lớp bùn đất ứ đọng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong lòng, khiến cậu ta sau bao lâu, lại cảm nhận được vạn vật tươi sáng, thế giới nhẹ bẫng.

Hứa Vân An không chớp mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn sườn mặt Minh Ương.

Mấy sợi tóc mai nghịch ngợm đung đưa trước trán, cậu ta dần nhìn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ, ẩm ướt, chua xót, hơi nước, tất cả cùng che lấp tầm mắt.

“Ương Ương.”

“Hửm?” Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn sang.

Trên mặt cậu ta nở nụ cười nhưng mũi lại đỏ hoe,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước mắt đã trào ra không kìm được: “Xin lỗi em...”

Minh Ương nghiêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu.

“Em tốt như vậy, thế mà trước đây anh...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc nào cũng gắt gỏng với em.”

Cậu ta giơ tay ôm lấy mặt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng nức nở bật ra.

Minh Ương chớp chớp hàng mi dài, giọng non nớt, chậm rãi: “Anh không có gắt với Ương Ương.” Cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói với cậu ta: “Cho nên, Ương Ương cũng hy vọng anh đừng gắt gỏng với chính mình nữa.”

Cậu ta vừa khóc vừa cười, cánh tay không buông xuống nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại giang tay còn lại ra: “Ôm một cái nhé?”

Minh Ương nhích mông, dùng hai cánh tay ngắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mũm mĩm của mình ôm lấy cậu ta.

Cô bé thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấm áp.

Dưới dải ngân hà, Hứa Vân An​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã ôm được mặt trời.

Cuộc đối thoại giữa hai đứa trẻ đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lọt vào tai Hứa Thính Cảnh.

Anh im lặng lắng nghe, mỉm cười, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quấy rầy họ, lặng lẽ rời đi.

Minh Ương và Hứa Vân An ở trong căn nhà gỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến khi mặt trời gần lặn mới ra ngoài.

Hoàng hôn nhuộm đỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một góc trời.

Cả khu rừng chìm trong sắc mật ong rực rỡ, gió mát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thổi vào mặt, khiến Hứa Vân An tỉnh táo hơn nhiều.

Nhớ lại hành động vừa rồi, cậu ta cảm thấy quá trẻ con vành tai không khỏi ửng đỏ: “Ương Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm ơn em...” Cậu ta vốn ít nói, bình thường không thích nói chuyện, lại còn hơi vụng về.

Rõ ràng trong lòng đầy ắp sự biết ơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng lại chẳng nói ra được câu nào.

Minh Ương chú ý đến những dấu chân trên mặt đất, lớn hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chân của hai người, không cần nghĩ nhiều cũng biết là ai.

Cô bé không vạch trần những chi tiết này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lắc đầu: “Em ở đây cũng rất vui.”

Hứa Vân An cười, ngay sau đó thả lỏng: “Vậy sau này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em có thể thường xuyên đến chơi, lúc nào cũng được.”

“Để sau này tính.” Minh Ương nhìn cậu ta: “Em quyết định về nhà, anh có gì thì cứ nói thẳng với anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cảnh, đừng có giận dỗi mãi, những lời muốn nói mà không kịp nói ra, sau này sẽ hối hận đấy.”

Cô bé rất hối hận, lúc trước đã không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói chuyện tử tế với Linh Nhất.

Hứa Vân An ngẩn ra, cuối cùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gật đầu: “Ừm, anh biết rồi.”

Cậu ta hiểu rõ mục đích của Minh Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên cũng không cố giữ cô bé lại.

Hứa Vân An tiễn Minh Ương ra tận cổng lớn, nhìn cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé lên xe, ánh mắt dõi theo, mãi không rời.

Mãi sau, một cánh tay khoác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên vai cậu ta.

Hứa Vân An quay đầu lại, đối diện với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh mắt dịu dàng của anh trai.

“Ương Ương về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi à?”

Hứa Vân An vẫn chưa biết đối mặt với anh thế nào,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cúi đầu mím môi, đáp một tiếng không tự nhiên: “...Vâng.”

Anh ôm vai cậu ta: “Có muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi đánh bóng rổ không?”

Hứa Vân An liếc nhìn cổ tay dán cao của anh: “Thôi vậy.” Ngừng một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chút rồi nói: “Tuần sau đi, đợi tay anh khỏi rồi hẵng đánh.”

Hai anh em khoác vai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau đi về.

Mặt trời lặn về phía tây, ánh sao như những đốm lửa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấp lánh trên bóng hình hai người chồng lên nhau.

“Anh.”

“Hửm?”

“Để hiệu trưởng dán lại ảnh vinh danh của anh đi.” Giọng nói của thiếu niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vang vọng trong màn đêm: “Mấy người kia không ai đẹp trai bằng anh cả.”

Hứa Thính Cảnh nghe xong bật cười: “Vậy đợi em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt nghiệp, dùng ảnh của em thay thế anh.”

Hứa Vân An lại lắc đầu: “Không ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể thay thế ai cả.”

Giống như Minh Ương đã nói, trên đời này mỗi người đều là duy nhất, cậu ta không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể trở thành Hứa Thính Cảnh, Hứa Thính Cảnh cũng không thể trở thành Hứa Vân An.

Vốn dĩ họ là những cá thể riêng biệt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hà tất phải so sánh hay thay thế.

Hứa Thính Cảnh im lặng nhìn cậu ta, trong ký ức, cậu em trai luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽo đẽo theo sau khóc lóc dường như đã trưởng thành trong nháy mắt.