Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 216

 Minh Nghiên nào cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ cơ hội.

Anh ta bán rẻ tài sản còn lại của công ty, mấy căn nhà cũng bán tống bán tháo với giá cực thấp, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng trả hết nợ nần, số còn lại để cho Minh Ương, còn lại không giữ lại một xu, quyên góp hết.

——Anh ta không cần, vứt đi, cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn để rơi vào tay người khác.

Họ hàng không chịu bỏ cuộc, ngày nào cũng đến nhà làm loạn, đòi chia gia tài, Minh Nghiên không một xu dính túi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có tiền cho họ, chỉ biết ôm di ảnh của bố mẹ và căn nhà trống rỗng, mặc cho họ chửi bới.

Họ mắng anh ta là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ vô lương tâm.

Mắng anh ta là đồ vong ơn bạc nghĩa, phá gia chi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tử, bố mẹ có biết cũng sẽ hận anh ta.

Mắng đến mức không còn ai đến nữa, Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiên chính thức trở thành kẻ cô độc.

Lúc đó anh ta mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mười chín tuổi.

Chưa từng được hưởng một ngày tình thân trọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẹn, lại trở thành trẻ mồ côi.

Trẻ mồ côi còn phải nuôi một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứa trẻ mồ côi khác.

Nhưng tại sao anh ta phải nuôi? Đó vốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải là trách nhiệm của anh ta.

Anh ta dựa lưng vào ghế, thở hổn hển, cơn đau đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dữ dội khiến anh ta không còn chút sức lực nào.

Minh Nghiên ôm trán, nhắm mắt lại, nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy tiếng thái dương giật giật.

Anh ta không còn sức để gào thét, cũng không muốn biện minh cho bản thân, mệt mỏi nói: “Cậu nghĩ tôi thế nào cũng được, nói tôi máu lạnh cũng được, vô tình cũng được. Những gì có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể làm tôi đều đã làm, nhà họ Cố có vấn đề thật, tôi sẽ tìm cho con bé một gia đình thích hợp khác, bố mẹ cậu muốn thì cứ để Minh Ương theo bố mẹ cậu.”

“Hứa Thính Cảnh, cả đời này tôi không quản nổi bản thân, cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quản được người khác, sinh mạng quá nặng nề, tôi không gánh nổi.”

Anh ta đã từng nhảy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sông tự tử.

Nghĩ lại rồi tự mình bò lên, cả đời không ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương, không thể tự mình hủy hoại bản thân.

Anh ta biết mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có lỗi.

Nhưng có những sai lầm không thể tránh khỏi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ có thể đâm lao phải theo lao.

Anh ta có lỗi với Minh Ương nhưng càng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không muốn có lỗi với bản thân.

Không ai dạy anh ta cách yêu thương, cách bao dung,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên anh ta chỉ có thể chọn cách ích kỷ.

Nhìn vẻ mặt tái mét của anh ta, Hứa Thính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cảnh không ép buộc nữa, bình tĩnh nói: “Được.”

Anh nói: “Tôi sẽ tìm cách giành lại quyền nuôi Minh Ương và Cố Ngôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thu, tôi không muốn chúng ở lại đó, mong cậu đừng phản đối.”

“Tùy cậu.”

“Minh Nghiên.” Hứa Thính Cảnh đột nhiên nói: “Mong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu đừng có ngày phải hối hận.”

Đôi mắt đen láy kia im lặng nhìn anh vài giây,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nói thêm gì, mở cửa xe bước xuống.

Ngoài trời đang mưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lất phất.

Không khí tràn ngập mùi đất và cỏ cây, điều này giúp cơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đau đầu dai dẳng của anh ta dịu đi đôi chút.

Minh Nghiên đeo lại khẩu trang, ngẩng đầu nhìn tấm áp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phích khổng lồ bên ngoài trung tâm thương mại.

——Đó là chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta.

Anh ta ở trên cao,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn xuống thế gian.

Người qua đường cũng ngước nhìn anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta, ngưỡng mộ anh ta.

Minh Nghiên rất muốn được chú ý,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất muốn được yêu thương.

Vì vậy, anh ta từng bước leo l*n đ*nh cao, leo đến nơi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể nghe thấy tiếng hò reo của tất cả mọi người.

Anh ta sẽ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hối hận.

Không bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ.

Nhìn theo bóng Minh Nghiên khuất dần trong màn mưa, Hứa Thính Cảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẽ thở dài, trong lòng trăm mối cảm xúc lẫn lộn.

Anh lấy điện thoại ra, tìm một số trong danh bạ rồi gọi: “Là tôi, tôi muốn nhờ cậu tra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giúp vị trí hiện tại của Hứa Thải Phượng, đúng, bà ta từng làm việc ở nhà họ Cố.”

“Được, có tin tức gì nhớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liên lạc với tôi.”

Cúp máy, Hứa Thính Cảnh nhìn về hướng Minh Nghiên rời đi thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một lúc, cuối cùng khởi động xe, lái về hướng ngược lại.

Chỉ còn ba tập nữa là “Bé Con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Làm Chủ” sẽ đi đến hồi kết.

Vì là chương trình thay thế tạm thời nên thời gian quay không quá dài, Cốc Lương Đồng quyết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định chọn đảo Hòn Vẹm ở thành phố Hải Vân làm địa điểm ghi hình cuối cùng.