Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 176

“Anh đúng là chẳng biết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tí gì cả.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Lời của Minh Ương chỉ khiến anh ta tổn thương trong chốc lát, rồi lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt đầu tò mò những kiến thức này cô học được từ đâu.

Theo lý mà nói, ông Cố đối xử với cô không tệ, xét từ cân nặng lúc bế cô, nhà họ Cố cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không giống kiểu không cho cô ăn, vậy rốt cuộc là ai đã nói cho cô những kiến thức tạp nham này?

Hay là cô đơn thuần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ học từ sách?

Nhưng Minh Nghiên không cho rằng một đứa trẻ năm tuổi lại có đủ kiên nhẫn để ghi nhớ những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loại rau dại gần như giống hệt nhau này, ít nhất là anh ta không phân biệt được.

Chẳng lẽ anh ta đúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là đồ mù chữ?

Minh Nghiên chìm trong suy nghĩ, rồi không khỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi: “Ai dạy em những thứ này?”

Minh Ương không thèm để ý đến anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng vẫn trả lời: “Anh trai em.”

Minh Nghiên nhướng mày:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cố Ngôn Thu?”

Cô không lên tiếng, coi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như ngầm thừa nhận.

Minh Nghiên cười khẩy, không biết là cảm khái thật lòng hay mỉa mai châm biếm: “Không ngờ anh trai em lại biết nhiều thứ như vậy.” Nói xong, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta liếc nhìn cái túi Minh Ương khoác trên tay: “Em không nghĩ rằng cả nhà này chỉ cần ăn rau dại của em là no được chứ?”

Minh Ương không cho rằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây là lời khen.

Thời mạt thế quái vật hoành hành, phần lớn động thực vật đều đã biến dị, chỉ còn lại một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số ít rau dại có thể ăn được, rau sam và rau diếp là một trong số đó.

Tuy nhiên, ngay cả những loại rau dại mọc tùy tiện trên đường, đối với họ cũng là món ngon mấy năm không được nếm thử.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đặc biệt là cấu tạo cơ thể của Adam và Eva rất đặc biệt, mỗi ngày ăn uống thuần túy là lãng phí tài nguyên.

Mặc dù vậy, Linh Nhất vẫn sẽ lén mang cho cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một ít rau dại để ăn cho đỡ thèm.

Minh Ương không hiểu Minh Nghiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang cười nhạo cái gì.

Trên thế giới người chết đói đầy rẫy, rau dại đâu có đáng để anh ta coi thường?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Anh ta chê rau dại khó ăn, rau dại còn chê bụng anh ta thối ấy chứ.

“Chuyện trẻ con anh đừng có xen vào!” Minh Ương bực bội đáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trả, hai tay vung ra, sải bước đi lên phía trước.

Phải nói, nhìn từ phía sau, cái bóng lưng tức giận của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô bé trông khá giống một con chim cánh cụt.

Minh Nghiên chỉ cần tăng tốc một chút là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đuổi kịp: “Em thật sự không về à?”

“Không về.” Minh Ương thấy phiền anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta, cau mày thật chặt.

Câu nói của Minh Nghiên cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không hoàn toàn sai.

Cô thì dễ rồi, ăn côn trùng cũng no nhưng Tiểu Nãi Tích và Liễu Doanh Doanh không thể nhịn đói. Vì vậy, Minh Ương định dùng rau dại để đổi lấy một ít thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác trong thôn, ví dụ như trứng gà cà chua chẳng hạn, cô sẽ tận dụng sự đáng yêu của mình, tin rằng các cô dì chú bác trong thôn sẽ đồng ý.

Chỉ là...

Đi bộ bằng hai cái chân ngắn cũn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này đến đó quả thực hơi mệt.

Minh Ương liếc nhìn người anh trai “hờ” đang đi bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cạnh, trong đầu nảy ra một ý đồ xấu.

“Anh ơi.”

Cô dừng bước, lại làm ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ mặt ngoan ngoãn.

Minh Nghiên nhướng mày, có vẻ rất khoan dung:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Nghĩ thông rồi à, muốn về rồi à?”

Minh Ương đưa ra yêu cầu: “Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chở em một đoạn đi.”

Minh Nghiên tức đến bật cười, trước đó còn mỉa mai châm chọc anh ta, kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quả chưa đầy một phút sau, lại bắt đầu cầu xin anh ta giúp đỡ?

——Tuổi nhỏ nhưng mặt dày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì có thừa.

Anh ta chống hai tay lên tay lái xe, hơi cúi người xuống, giọng điệu lười biếng chậm rãi: “Cô bé,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe của tôi là xe đạp gấp, không có yên sau. Hay là em định cưỡi lên đầu tôi?”

Vừa dứt lời, liền thấy cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liếc nhìn lên đầu anh ta.

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Chết tiệt.

Anh ta trầm mặt xuống:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Không đời nào.”

Minh Nghiên nghiến răng bỏ lại ba chữ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhanh chóng đạp xe đi xa.

Trên đường đi, anh ta còn không kìm được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà liếc nhìn về phía sau hai lần.

Cô bé cầm một túi rau dại lớn đứng yên tại chỗ, mái tóc xoăn tít như bị mặt trời nướng khô, rối bù, đôi mắt thì long lanh nhưng càng long lanh lại càng có vẻ vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tội, cái vẻ đáng thương đó không chỉ người, mà ngay cả chó nhìn thấy cũng phải thức cả đêm để đào hết rau dại trong ruộng cho cô, sau đó cõng cô đến thôn để bán!