Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 177

Phiền phức.

Cho nên anh ta ghét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất là trẻ con.

Minh Nghiên bực bội vò đầu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại quay xe trở lại.

Hai người bốn mắt nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau, mặt đối mặt.

Minh Nghiên mặt không cảm xúc:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Chắc chắn rồi chứ?”

Sự im lặng của Minh Ương chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là câu trả lời tốt nhất.

Anh ta thở dài một hơi, bàn tay to nhấc túi nilon của cô treo lên tay lái,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đó dùng hai tay nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi vững vàng trên vai mình.

Minh Nghiên nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu vẫn tệ hại nhưng lời nói ra lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không quá khó nghe: “Ôm chặt vào, ngã xuống tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Đạt được mục đích, Minh Ương liền ôm chặt lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu anh ta, rồi cả... mắt anh ta nữa.

Bất thình lình bị che khuất tầm nhìn, Minh Nghiên mất thăng bằng, chiếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe đạp loạng choạng suýt nữa thì lao xuống ruộng hoang bên cạnh.

Phải mất một lúc lâu anh ta mới điều khiển được xe, bực bội gạt tay cô bé ra, giọng cáu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỉnh: “Em muốn bịt chết tôi à? Tôi bảo em bám chắc, chứ có bảo em móc mắt tôi đâu!”

Mẹ kiếp, suýt chút nữa thì lòi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả tròng mắt ra rồi.

Không hiểu con bé này lấy đâu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra lắm sức thế không biết.

Minh Nghiên hơi thở hổn hển, nhìn đám ruộng lởm chởm, gồ ghề ven đường mà thấy rùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình. Nếu ngã xuống đó thì không chỉ xe cộ, mà có khi người cũng toang luôn!

Hối hận rồi, đáng lẽ anh ta nên ném cô bé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trở lại, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

Minh Ương biết mình đuối lý, bàn tay nhỏ bé ngoan ngoãn túm lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tóc anh ta, rúc trên đỉnh đầu anh ta không dám nhúc nhích.

Thấy cô bé đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chịu nghe lời.

Minh Nghiên hít sâu một hơi, ném đồ quay phim​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho cô bé, rồi ra sức đạp xe.

Trong ống kính, một bé con ngồi trên cổ người lớn, một tay ôm đầu túm tóc, tay còn lại lo việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay phim; còn người lớn, mặt mày khó đăm đăm, chỉ thiếu nước xăm hai chữ “khó ở” lên trán.

Đoạn đường này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không dài.

Nhưng thực sự đã vắt kiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sức của Minh Nghiên.

Anh ta vừa phải chở người, vừa phải đạp xe, lại vừa phải lo đứa trẻ trên người ngã xuống,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể nói là trên đường đi, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.

Bé con thì lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất thoải mái.

Cô bé chẳng sợ gì cả, nhờ chiếm được “vị trí địa lý” đắc địa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ trên đầu anh ta có thể phóng tầm mắt ra xung quanh.

Những thửa ruộng bậc thang rộng lớn phô mình dưới ánh nắng ấm áp, gió lay, cây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lay, mang đến cảm giác mát rượi, khiến tâm hồn cũng trở nên tĩnh lặng.

Không hiểu sao, trong đầu Minh Ương đột nhiên vang lên bài hát ru mà các cô nuôi dạy thường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hay hát cho chúng nghe ở Vườn Địa Đàng dưới lòng đất, dịu dàng, mà cũng rất hay—

“Cây ơi, hoa ơi, đã ngủ chưa? Có nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy tiếng chuông gió đang hát không?”

“Gió ơi, chim ơi, đã ngủ chưa? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy tiếng trăng đang hát không?”

“Những đứa trẻ của tàn tích,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin đừng sợ hãi.”

“Đôi mắt của ác mộng sẽ nhắm lại vì con; những bông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoa trên cây trăng sẽ được hái xuống vì con...”

Cô bé ngân nga, nghe như một bài đồng dao,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại như một khúc hát cổ xưa nào đó.

Minh Nghiên chưa từng nghe thấy giai điệu du dương nào như vậy, chậm rãi, non nớt, tựa như một liều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuốc an thần, khiến trái tim vốn đang bồn chồn của anh ta cũng dần chìm vào bình yên.

Tiếng hát đứt quãng vang vọng trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con đường nhỏ giữa núi rừng.

Chẳng mấy chốc đã đến thôn làng mới, Minh Nghiên vừa đặt cô bé xuống đất, còn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp dựng xe, đã thấy Minh Ương ba chân bốn cẳng chạy vào một nhà dân.

“Này, em...”

Minh Nghiên giật mình vì tính cách quá hoạt bát của cô bé, còn chưa kịp ngăn lại, cô bé đã mạnh dạn nói với ông cụ đang cho gà ăn trong sân: “Ông ơi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con có thể đổi rau dại lấy mấy quả trứng của ông được không ạ?” Cô bé ra sức quảng cáo thành quả của mình: “Con vừa mới nhổ đấy, tươi lắm ạ.”

Minh Nghiên:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Con bé này, chẳng lẽ là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kh*ng b* giao tiếp à!!

Minh Nghiên vội vàng chạy đến, kéo tay cô bé lại, khẽ trách: “Sao em có thể xông vào nhà người khác như thế?” Từ nhỏ anh ta đã được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dạy phải giữ khoảng cách, dù là khi còn bé hay khi đã trưởng thành, Minh Nghiên luôn giữ một khoảng cách nhất định với thế giới bên ngoài.