Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 175

“Em tự tìm việc gì đó làm đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi sẽ quay lại nhanh thôi.”

Minh Nghiên dặn dò qua loa, nói xong cũng không nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phản ứng của cô bé, đạp xe đi thẳng.

Nhìn theo bóng dáng xiêu vẹo rời đi, Minh Ương không nói gì, quay người vào nhà. Lúc ra ngoài, tay cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé cầm thêm một chiếc túi nilon cỡ lớn và một chiếc xẻng nhỏ không biết lấy từ đâu ra.

“Ương Ương, em cũng đi tìm củi với bọn anh à?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thẩm Gia Thước nhảy chân sáo chạy tới hỏi.

Minh Ương không ngẩng đầu lên nói: “Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tìm củi, em đi đào rau.”

Ven đường có rất nhiều rau dại,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xào ăn ngon lắm đó.

Cô bé đi trên con đường giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như Minh Nghiên vừa đi.

Con đường này lâu ngày không được chăm sóc, gồ ghề, cỏ dại mọc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lung tung nhưng đồng thời cũng là một khu vườn rau tự nhiên.

Minh Ương vừa đi vừa đào, chiếc túi trống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỗng nhanh chóng đầy một nửa rau dại.

“Anh Nghiên, con bé cứ đi theo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh từ phía sau kìa.”

Lúc này, Minh Nghiên đang đạp xe phía trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy lời nhắc nhở từ tai nghe.

Két——!

Bánh xe phanh gấp trên mặt đất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tung lên một làn bụi mỏng.

Vì PD không theo kịp, Minh Nghiên tự quay bằng thiết bị nhỏ, anh ta phóng to ống kính thiết bị, quả nhiên nhìn thấy một bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dáng nhỏ nhắn xinh xắn, tay cô bé còn đeo một chiếc túi rác, thỉnh thoảng dừng lại nhặt nhặt, hình như là... nhặt rác?

Minh Nghiên bắt đầu nghi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngờ nhân sinh.

Anh ta vốn không định quản nhưng nghĩ đến vùng núi hoang vu này, không ai trông coi không biết chừng sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xảy ra chuyện gì. Mang theo tâm trạng bực bội khó chịu, Minh Nghiên đành quay đầu xe đạp trở lại.

“Không phải đã bảo em đi tìm người khác sao? Sao cứ đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo tôi mãi thế? Mau về đi, tôi không quản em đâu.”

Anh ta không xuống xe, ra lệnh bằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng lạnh lùng từ trên cao.

Minh Ương đang chuyên tâm đào rau cũng không ngờ anh ta sẽ quay lại vào lúc này, lặng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ bỏ rau đào được vào túi nilon, hỏi ngược lại: “Con đường này ghi tên anh à?”

Minh Nghiên nhíu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mày.

Cô bé tìm một hòn đá nhỏ trên mặt đất, dưới sự quan sát của anh ta, đi đến giữa đường, ngồi xổm xuống, nắn nót​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viết hai chữ “Minh Ương” lên đó, sau đó ném hòn đá đi, phủi phủi đất trên tay, ngẩng đầu nói với anh ta——

“Không ghi tên anh, giờ ghi tên em rồi.” Minh Ương nhỏ bé nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bá đạo ra lệnh: “Anh đi đường khác đi, đừng chắn mắt em.”

?

??

Minh Nghiên há miệng, mãi mà không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ ra lời phản bác.

Cuối cùng, anh ta bật cười vì tức giận, đứa trẻ này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điểm này giống hệt cha nó - tính khí nóng nảy.

Cô bé hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta, tiếp tục tìm rau dại phía trước.

Min Nghiên chậm rãi cưỡi xe đạp theo sau cô: “Tôi không có thời gian chơi với em đâu, em mau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về tìm anh trai em đi, nếu không tối nay cả hai chúng ta đều đừng hòng ăn cơm.”

Anh ta lải nhải không ngừng, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe mà chỉ muốn trợn ngược mắt.

Minh Nghiên lúc này mới để ý thứ cô nhặt không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rác, mà xanh mơn mởn, trông giống như cỏ dại.

Chàng thanh niên nheo đôi mắt hoa đào xinh đẹp, đổi giọng: “Em hái cỏ làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì? Trong sân có nuôi thỏ đâu, hay là em định cho chuột ăn?”

“Đây không phải cỏ.” Minh Ương lấy ra mấy cây giải thích: “Đây là rau sam,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn được, lại còn có tác dụng thanh nhiệt, cầm máu, giải nhiệt mùa hè.”

Anh ta để ý thấy thứ cây trên tay cô quả thực khác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cỏ dại, trông rất giống một loại rau dại nào đó.

Minh Nghiên nghẹn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họng.

Đúng là không ngờ cô bé tuổi còn nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà lại... lại đi đào rau dại!

Nhìn cái túi nilon đầy ắp kia, chắc Vương Bảo Xuyến*​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có gặp cũng phải dập đầu bái làm sư phụ.

*Vương Bảo Xuyến là nhân vật trong vở kịch “Hồng tông liệt mã”, nổi tiếng vì sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiên trì chờ chồng suốt 18 năm trong hang động, sống bằng cách đào rau dại.

Ánh mắt Minh Ương nhìn anh ta lúc này thay đổi, vừa thương hại vừa xót xa, đối diện anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như đối diện một người mù chữ không còn hy vọng, giọng điệu cũng xen lẫn chút cảm thán ——