Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 98: Tôi sẽ nhận đại ngôn của Bán Trản

Trước cửa một nhà hàng Âu cao cấp, một chiếc Maserati màu đỏ chậm rãi dừng lại.

Cửa xe mở ra, từ bên trong bước xuống một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa thấp, đi giày cao gót trắng, khoác chiếc áo lông trắng dài.

Cô ta đeo kính râm, ánh mắt cảnh giác đảo quanh bốn phía, sau đó quay đầu lại nhìn vào trong xe, vươn ngón tay mảnh khảnh ngoắc một cái.

Một chiếc túi xách hàng hiệu được đưa ra, treo vào ngón tay cô. Người trong xe còn căn dặn cẩn thận: “Túi và váy là hàng tài trợ của thương hiệu, cẩn thận đừng làm bẩn.”

“Biết rồi! Lắm lời thật đấy!” Dứt lời, Dương Tri Thư xách túi, lắc hông bước vào nhà hàng.

Trước cửa phòng riêng vang lên ba tiếng gõ. Nhân viên phục vụ dẫn khách vào lịch sự thông báo: “Chu tiên sinh, khách ngài hẹn đã tới.”

Chu Tùng Cẩn ngẩng mắt nhìn về phía người phụ nữ bước vào sau lưng phục vụ.

“Cảm ơn, có thể dọn món lên rồi.”

Dương Tri Thư nhìn thấy Chu Tùng Cẩn đang ngồi đối diện, rõ ràng hơi sững người.

Cô chủ động tháo kính râm, để lộ đôi mắt sáng trong.

Hôm nay cô trang điểm theo phong cách thanh nhã giống như nhân vật trong phim, bước đi nhẹ nhàng, mỉm cười bắt tay: “Chào anh, tôi là Dương Tri Thư.”

“Chu Tùng Cẩn.” Anh bắt tay đơn giản rồi nhanh chóng buông ra, ra hiệu cô ngồi xuống đối diện.

“Muốn ăn gì thì cứ gọi thêm.”

Dương Tri Thư ngồi xuống, cầm thực đơn do phục vụ đưa, ánh mắt lại không tự chủ liếc về phía người đàn ông trước mặt.

Anh mặc bộ đồ công sở vừa tan làm, âu phục chỉnh tề, lịch lãm điềm đạm, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh và cao quý.

Sau khi chào hỏi lịch sự, anh hơi nghiêng người tựa lưng vào ghế.

Cử chỉ và dáng vẻ có chút mệt mỏi và lơ đãng, giữa hai hàng lông mày dường như còn ẩn giấu một nét u sầu.

Nhưng cảm giác ấy lại không khiến người ta khó chịu, ngược lại còn tăng thêm vài phần khí chất trầm ổn và thu hút.

Vẻ bất ngờ ban đầu trên gương mặt Dương Tri Thư nhanh chóng chuyển thành sự hài lòng rõ rệt.

Người đàn ông trước mặt tốt ngoài mong đợi.

Hoàn toàn không giống với hình ảnh tổng giám đốc trung niên hói đầu cô từng tưởng tượng, cũng chẳng phải kiểu người trong giới giải trí đầu óc rỗng tuếch chỉ biết tô son trát phấn.

Cô cúi đầu lật vài trang thực đơn, không mấy tập trung, rồi đưa trả lại cho phục vụ, khẽ nói: “Cảm ơn, tạm thời vậy đã.”

Ánh mắt lại nhìn về phía Chu Tùng Cẩn, nhếch môi cười: “Sớm đã nghe nói tổng giám đốc của Tập đoàn An Hạ còn rất trẻ, không ngờ ngoài đời lại còn trẻ hơn cả tưởng tượng.”

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cô một cái: “Cô Dương trông cũng không khác gì trong phim.”

Dương Tri Thư nghe vậy, lòng khẽ vui mừng: “Anh từng xem phim tôi đóng à?”

“Người dưới quyền tôi từng gửi cho tôi xem vài phân cảnh. Nhân vật đó rất hợp với khí chất thương hiệu Bán Trản.”

Dương Tri Thư làm bộ thẹn thùng: “Bộ phim đó tôi quay từ ba năm trước, cũng không ngờ sau này lại bất ngờ nổi tiếng. Nếu anh đã xem thì đánh giá diễn xuất của tôi thế nào?”

Chu Tùng Cẩn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không rành về diễn xuất lắm.”

Cửa phòng lại được mở ra, hai phục vụ đẩy xe thức ăn vào.

Dương Tri Thư liếc Chu Tùng Cẩn một cái rồi đứng dậy, gọi một người trong đó: “Làm phiền, giúp tôi treo áo khoác.”

Cô cởi chiếc áo khoác dài, để lộ chiếc váy dạ hội ôm sát lấp lánh, khoét ngực sâu đầy nổi bật.

Thân hình quyến rũ khiến cả nữ phục vụ cầm áo cũng ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn lâu, vội vàng cẩn thận treo áo vào tủ.

Dương Tri Thư quay lại ngồi xuống, không để lộ sơ hở mà nhẹ nhàng kéo cổ váy xuống thấp hơn một chút.

Ánh mắt sắc bén của Chu Tùng Cẩn như theo phản xạ lạnh hẳn, ánh nhìn trở nên băng giá.

Nhưng cơn lạnh ấy chưa kịp lan rộng, anh chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt dịu đi, khẽ cười tự giễu, dập tắt sự bài xích vừa nảy sinh trong lòng, lấy lại vẻ bình thản thường ngày.

Dương Tri Thư cởi dây buộc tóc, mái tóc đen suôn như thác nước đổ xuống vai, cô đưa tay vén tóc ra sau, để lộ phần cổ dài và vùng ngực quyến rũ.

Khuỷu tay chống lên bàn, chiếc vòng tay đắt tiền lấp lánh trên cổ tay trắng mịn, càng tôn thêm làn da mềm mại.

Cô chống cằm bằng tay, liếc qua các món ăn trước mặt, mắt dừng lại ở đĩa gan ngỗng trứng cá muối, rồi nheo mắt cười với người đàn ông đối diện:

“Làm sao anh biết tôi thích ăn trứng cá muối vậy?”

Chu Tùng Cẩn: “Đó là món đặc biệt của nhà hàng này.”

Dương Tri Thư “ồ” một tiếng, cầm thìa xúc một muỗng trứng cá cho vào miệng, nhắm mắt nhấm nháp: “Đúng là hương vị này, hồi nhỏ ba tôi thường đưa tôi đi ăn. Tôi ăn trứng cá, ba thì ăn gan ngỗng.”

Chu Tùng Cẩn cụp mắt, hỏi vu vơ: “Ba cô làm nghề gì vậy?”

Dương Tri Thư khựng lại.

Không ngờ anh hỏi chuyện đó, cô chưa chuẩn bị sẵn, đành lấp lửng: “Có vài xưởng lớn... sản xuất xà phòng các thứ.”

Nói rồi lén quan sát sắc mặt Chu Tùng Cẩn, vội vàng thêm vào một câu khoa trương: “Nhưng cũng kiếm được kha khá, mỗi năm lợi nhuận cũng... cũng được mấy triệu.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu, bình thản nói: “Vậy là tốt rồi.”

Dương Tri Thư liếc anh, hạ giọng: “Anh không thấy... nói ba tôi làm xà phòng nghe cứ... hồi trước mỗi lần nói ra là bị chê cười. Chủ xưởng làm xà phòng ấy mà...”

Nhắc đến ba, giọng cô có phần chán nản.

“Giới giải trí tôi đang ở là sân chơi của các thiếu gia và nhà đầu tư. Ba tôi chỉ là ông chủ một xưởng xà phòng, chẳng giúp gì được nhiều.”

Cô nói xong lại nhìn Chu Tùng Cẩn, trong lòng nghĩ nếu không có người chống lưng, muốn tồn tại trong giới này còn khó hơn lên trời.

“Ít nhất ông ấy rất yêu thương cô. Và ông ấy chắc chắn tự hào vì cô có thể kiên cường sống trên đời này.”

Hả? Dương Tri Thư đang miên man suy nghĩ thì đột nhiên nghe anh nói câu khó hiểu, cảm thấy hơi kỳ lạ.

Sống một mình trên đời? Cô vừa nói là trong giới giải trí mà?

Cô cẩn thận quan sát tinh thần đối phương, phát hiện ngoài việc hơi mệt mỏi thì không có biểu hiện nào bất thường.

Trông cũng không giống người uống rượu.

“Sức khỏe ông ấy ổn chứ?” Chu Tùng Cẩn lại hỏi.

Dương Tri Thư vội hoàn hồn, cười gượng: “Khỏe... béo tốt, ăn khỏe, khá là... khá là mập.”

Chu Tùng Cẩn gật đầu: “Khỏe là tốt.”

Dương Tri Thư không muốn tiếp tục chủ đề về ba mình nữa, khẽ mỉm cười, chuyển hướng: “Ba tôi cũng rất ủng hộ tôi theo đuổidiễn xuất.”

Sau đó cô bắt đầu thao thao bất tuyệt về nghiệp diễn.

Nói đây là ước mơ từ nhỏ, kể thầy cô từng khen có năng khiếu, rồi kể chuyện mình được tuyển thẳng vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, lúc quay bộ phim nổi tiếng kia thì mỗi cảnh chỉ quay một lần là đạt...

Chu Tùng Cẩn ngồi đối diện, lặng lẽ lắng nghe từ đầu đến cuối, không nói một lời.

Khi thấy phục vụ đã ra ngoài hết, Dương Tri Thư dừng câu chuyện, liếc nhìn người đàn ông, nghiêm túc trở lại, nhớ ra mục đích buổi ăn tối nay.

Cô kéo cổ váy xuống thêm một chút, dịch ghế sang cạnh Chu Tùng Cẩn, nhẹ nhàng ngồi sát bên anh.

Chu Tùng Cẩn dựa lưng vào ghế, nhìn thân hình cứ càng lúc càng gần, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô rồi nhìn vào khoảng không, khẽ thở dài: “Trong phòng không quá nóng, cô nên mặc lại áo khoác đi.”

Dương Tri Thư khựng lại.

“Chiếc váy này thật sự rất đẹp.” Anh vẫn không nhìn cô, giọng nói nhạt nhòa, như chẳng chứa chút sinh khí:

“Nhưng nó hợp để bước trên thảm đỏ hay lên nhận giải thưởng, không hợp để ngồi đây ăn tối với một người như tôi.”

Không gian đột nhiên tĩnh lặng.

Cử chỉ của Dương Tri Thư cứng đờ, cổ họng nghẹn lại.

Một cảm xúc khó tả tràn lên.

Không biết qua bao lâu, Dương Tri Thư bật dậy khỏi ghế, bước nhanh tới tủ lấy áo khoác khoác vào.

Trước khi mở cửa rời đi, cô quay đầu lại, ánh mắt cúi thấp giấu đi ánh sáng vụn vỡ nơi đáy mắt, lưỡng lự một lúc rồi khẽ nói:

“Chu tổng, tôi sẽ nhận đại ngôn của Bán Trản.”

“Còn chiếc váy này, tôi sẽ giữ lại, đợi đến ngày thật sự bước lên sân khấu nhận giải.”

Chu Tùng Cẩn ngồi yên trên ghế, ánh mắt u buồn rơi vào một góc vô định, không nhìn cô: “Tạm biệt.”

Dương Tri Thư liếc anh một lần cuối, rất nhanh lấy lại tinh thần, đẩy cửa bước đi.