Trong phòng bao cao cấp của quán rượu Thanh Tửu.
Cố Hoài nhìn chằm chằm vào Chu Tùng Cẩn đang ngồi phờ phạc trên ghế sô pha đối diện, không nói một lời, cứ thế nốc từng ly whisky mạnh. Anh trao đổi ánh mắt với Lâm Thiên Tiêu, cả hai lặng lẽ bước ra khỏi phòng, khép cửa lại.
“Tân Tân đã đến chưa?” Cố Hoài hỏi.
“Gọi rồi, cũng tới rồi, vô ích thôi.” Lâm Thiên Tiêu đáp.
“Khuyên nửa ngày chẳng có tác dụng gì. Cái tên này như người mất hồn, say khướt, Tân Tân có khuyên thế nào chăng nữa thì đến mí mắt cậu ta cũng chẳng buồn nâng lên. Làm Tân Tân tức phát khóc, giậm chân chạy về khóc với Tạ Tuấn rồi.”
“Cô ấy khóc làm gì?” Cố Hoài không hiểu.
“Bị tức đấy! Nói là sẽ không quan tâm cậu ta nữa.”
Cố Hoài khẽ thở dài, nhíu mày nói: “Nếu cứ uống kiểu này mỗi ngày, sớm muộn gì cũng phải vào viện.”
Lâm Thiên Tiêu liếc nhìn cánh cửa, cố ý nói lớn: “Cứ tiếp tục thế này, tôi chỉ còn cách gọi bác trai bác gái tới thôi.”
Cố Hoài trừng mắt lườm anh ta: “Tiêu Đầu To, cậu ngốc thật đấy à? Gọi hai bác đến có ích gì? Ngoài làm họ thêm giận thêm lo, thì còn được gì nữa?”
“Chứ làm gì bây giờ?” Lâm Thiên Tiêu hạ giọng hỏi: “Cái cô họ Thẩm kia, sau đó cậu còn liên lạc được không?”
“Liên lạc rồi.”
“Rồi sao?”
“Bị chặn rồi.” Cố Hoài nhún vai.
“Đồ vô dụng!” Lâm Thiên Tiêu mắng: “Không thể tới tận công ty cô ta lôi về à?”
Cố Hoài cười lạnh: “Tiêu Đầu To, tôi là bác sĩ đàng hoàng, không phải xã hội đen.”
“Cậu mà đàng hoàng cái gì!”
Hai người đứng ngoài cửa thì thầm, chợt nghe bên trong có tiếng trầm thấp gọi: “Lâm Thiên Tiêu.”
Cả hai vội đẩy cửa bước vào, nở nụ cười rồi đi vào phòng.
Chu Tùng Cẩn ngồi ngả người ra sau, tựa lưng lên ghế sô pha, cầm ly rượu lắc nhẹ, ngón tay thon dài buông lơi trên đầu gối.
Mi mắt trễ nặng, đôi mắt mờ mịt, lông mày u ám, cả người mang theo vẻ sa sút, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh tổng giám đốc nghiêm nghị, chỉn chu ban ngày nơi công sở.
Lâm Thiên Tiêu đi tới ngồi xuống, cười làm lành: “Tôi nói này Tùng Cẩn, hôm nay… lại là một ngày không vui à?”
“Đừng tìm cô ấy.” Ba chữ hững hờ phát ra từ miệng Chu Tùng Cẩn.
Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài liếc nhau.
“Đừng tạo nghiệp thêm nữa.” Bốn chữ nhẹ nhàng nối tiếp.
Lâm Thiên Tiêu chớp mắt, mãi mới hiểu ra câu đó là nói với mình.
“Ý cậu là gì?” Anh ta bật dậy, chỉ vào mình lớn tiếng hỏi: “Tôi... tôi tạo nghiệp gì chứ? Chu Tùng Cẩn, tôi rốt cuộc chọc giận cậu cái gì? Từ sau Tết đến giờ, cậu cứ nhằm vào tôi mãi!”
“Cậu với cô họ Thẩm kia có hiềm khích, liên quan gì đến tôi? Tôi cản trở gì hai người đâu?”
“Được rồi, được rồi...” Cố Hoài thấy tình hình căng thẳng, vội lên tiếng hòa giải: “Tùng Cẩn say rồi, chỉ nói nhảm thôi!”
“Nói nhảm gì chứ? Cậu ta mượn rượu mắng tôi thì có!” Lâm Thiên Tiêu tức tối, bị Cố Hoài đè ngồi lại ghế sô pha.
“Hừ!” Chu Tùng Cẩn khẽ cười một tiếng, ánh mắt mờ đục nghiêng đi, ánh nhìn thoáng nét giễu cợt: “Cậu vô tội sao?”
“Cậu không vô tội... tôi không vô tội... người trong phòng bao đêm đó, không ai vô tội cả...”
“Sao cơ?” Cố Hoài nghe ra điều bất thường.
“Chẳng phải chuyện hai năm trước sao!” Lâm Thiên Tiêu bực bội nói: “Chuyện hai năm trước rồi, chỉ vì nói một câu cô Thẩm kia rẻ tiền, mà cô ta phải ghi hận tới tận bây giờ à?”
“Lâm Thiên Tiêu.” Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao đâm thẳng vào anh: “Ba của Thẩm Nghi đã mất rồi.”
…
Lâm Thiên Tiêu nghe vậy, ngơ ngác không hiểu.
“Tôi biết.” Cố Hoài vội nói: “Hồi trước nghe ai đó nhắc qua, là mất vì ung thư.”
“Ba cô ấy... không phải... đã mất từ hai năm trước sao?” Lâm Thiên Tiêu vẫn ngớ người: “Cậu nhắc lại chuyện này là sao? Chẳng lẽ... ông ấy bị ung thư cũng là do tôi gây ra?!”
Chu Tùng Cẩn cười lạnh, dời ánh mắt đi: “Đêm đó trong phòng bao, những lời cậu và tôi nói... không chỉ Thẩm Nghi nghe thấy... ba cô ấy, người bị ung thư ấy... cũng đứng ngoài cửa.”
Nghe đến đây, sắc mặt hai người còn lại lập tức đông cứng, cả người cứng đờ.
“Cậu... cậu nói là... ba cô ấy... cũng nghe thấy?”
“Vậy thì sao chứ...”
Vậy thì sao? Chu Tùng Cẩn uống cạn ly rượu, ánh mắt rơm rớm, cười tự giễu: “Vậy thì sao? Chẳng qua là... ôm nỗi buồn mà chết, chết trong oán hận mà thôi...”
Ánh đèn trong quán rượu mờ ảo, Chu Tùng Cẩn chậm rãi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Hai người còn lại: “…”
Lúc này Cố Hoài mới như bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu được vì sao hơn một tháng nay Chu Tùng Cẩn lại trở nên suy sụp như vậy.
Anh định an ủi, nhưng lại không nói nên lời. Suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Chuyện này... đêm đó trong phòng bao, tụi mình đâu biết ba con họ đứng ngoài cửa…”
“Đúng vậy!” Lâm Thiên Tiêu đầu óc ong lên, vừa hiểu ra đã vội vàng phản bác:
“Hồi đó tôi chỉ là... nói nhanh quá, nói linh tinh thôi. Nếu tôi biết ba cô ấy bị ung thư, có chết tôi cũng không dám lỡ lời trước mặt ông ấy…”
Hàng mi dài của Chu Tùng Cẩn khẽ che đi ánh mắt u uất. Anh nhớ lại ánh mắt giận dữ và căm hận của Thẩm Nghi khi đứng trước mộ ba mình, khiến lòng anh đau nhói.
Nụ cười cay đắng hiện nơi đáy mắt, tim như bị bóp nghẹn.
“Tôi nói rồi, ba con họ chỉ là kiểu người nghèo mà sĩ diện.”
“Tiêu Đầu To!!” Cố Hoài hạ giọng quát.
Lâm Thiên Tiêu hất tay anh ra, lớn tiếng: “Mấy câu đùa thôi mà, có cần để tâm tới vậy không?”
“Lâm Thiên Tiêu!”
“Sống trên đời này, chỉ vì nghe một câu khó nghe mà cả đời không nguôi hận, đến chết cũng mang theo oán khí? Vậy thì đúng là do tính cách ông ta có vấn đề…”
Chưa nói hết câu, anh bỗng thấy một bóng người cao lớn lao về phía mình, giơ tay định đấm vào mặt, may mà do say nên động tác lảo đảo, anh ta mới kịp né.
Cố Hoài vội ôm chặt Chu Tùng Cẩn đang say rượu, vất vả đè anh xuống ghế, vừa làm vừa mắng: “Lâm Thiên Tiêu, cậu cút ra ngoài cho tôi! Tùng Cẩn đã say thế này rồi mà cậu còn châm chọc, cậu muốn bị đấm cho nhớ đời à?!”
Lâm Thiên Tiêu mặt đen sì, tức giận quay người bỏ ra ngoài, đóng cửa rầm một tiếng.
(Bạn Quýt: ghét tên Tiêu này quá trời luôn!!!)