Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 96: Yêu cầu của cô ấy rất đơn giản

Tòa nhà An Hạ, phòng làm việc của bộ phận thương hiệu Bán Trản.

“David!” Lily từ bộ phận PR bước vào văn phòng David, nói: “Người đại diện thương hiệu các anh mời—nữ minh tinh Dương Tri Thư đã có phản hồi rồi.”

“Cô ta nói gì?”

“Lại là mấy yêu cầu cũ rích.” Lily nháy mắt với anh.

David lập tức hiểu ý, tựa lưng vào ghế xoay, giơ hai tay ra vẻ bất lực: “Lại nữa rồi.”

Lily chỉ biết bĩu môi.

“Cô nói với bên quản lý của cô ta là, bên mình chỉ là một thương hiệu nhỏ dưới tập đoàn thôi, ký hợp đồng người đại diện cũng đâu đến mức để chủ tịch tập đoàn phải ra mặt.”

“Yêu cầu của cô ta rất đơn giản.”

“Yêu cầu gì?”

“Ăn một bữa cơm với... tổng giám đốc Chu.” Lily nói: “Bên họ thật ra cũng khá hứng thú với lần hợp tác này, chỉ đưa ra duy nhất yêu cầu đó.”

“Cô phải phân biệt rõ, là hứng thú với Bán Trản, hay là hứng thú với tổng giám đốc của chúng ta.”

Lily bật cười: “Anh thấy là bên nào?”

“Chính vì thế đấy!” David nói: “Dưới tập đoàn An Hạ có biết bao thương hiệu, mời biết bao nghệ sĩ. Vậy mà ai cũng mở miệng ra là ‘muốn gặp tổng giám đốc Chu một lần’, ‘muốn để tổng giám đốc Chu đàm phán hợp đồng’...”

David bắt chước giọng điệu của họ, vừa lắc đầu vừa lắc người: “Ngài Chu rảnh lắm sao? Có thể tiếp hết từng người một à?”

Lily bị anh chọc cười đến gật đầu.

“Vậy... tôi từ chối nhé?”

“Từ chối đi, nghệ sĩ đâu có thiếu, có phải không có cô ta thì không được đâu!”

Lily nhìn anh, chần chừ giây lát rồi vẫn nhắc nhở: “Nhưng anh cũng biết đấy, bộ phận PR tụi tôi cũng cân nhắc kỹ rồi, Dương Tri Thư xét về hình ảnh, độ nổi tiếng lẫn giá cả đều là lựa chọn khá phù hợp.”

David giơ tay ra hiệu chờ một chút, trầm ngâm suy nghĩ.

Anh nghiêng đầu hỏi lại để chắc chắn: “Chỉ là ăn một bữa thôi hả?”

“Ừ, chỉ một bữa.”

David đổi sắc mặt, cười cợt nhìn Lily: “Chị Lily à... hay là... chị lên tầng 26 xin chỉ thị giúp em nha?”

Nụ cười trên môi Lily lập tức đông cứng, nhướng mày hỏi lại: “David này, ai là người muốn mời người đại diện thế?”

David nghiến răng, đột ngột gập laptop, kẹp dưới cánh tay: “Thôi thì liều vậy, bị mắng thì bị mắng!”

Anh kéo cổ tay Lily, vừa kéo vừa nói: “Đi! Chúng ta cùng lên đó!”

Thang máy lên đến tầng cao nhất, hai người liếc nhìn nhau, hít sâu một hơi, cứng người bước ra.

Giang Tử Dương ngẩng đầu lên thì thấy hai cái đầu thò vào từ cửa văn phòng.

“Chào nhóc Giang, tổng giám đốc Chu có ở đó không?”

“Có.” Giang Tử Dương đáp: “Có chuyện gì cần gặp tổng giám đốc à?”

David gật đầu: “Chuyện người đại diện.”

Giang Tử Dương nghe xong thì cũng không lạ gì: “Lại có ngôi sao nào muốn làm quen với tổng giám đốc chứ gì?”

Lily cười nhạt: “Là Dương Tri Thư.”

“Dương Tri Thư là ai? Nam hay nữ?”

“Cậu không xem phim truyền hình à? Gần đây cô ấy đóng vai nữ phụ trong một bộ rất hot, đang nổi như cồn đấy.” David nói.

Giang Tử Dương nhún vai: “Mấy ngôi sao trong giới giải trí, lên xuống như chơi tàu lượn ấy mà.”

Lily tiếp lời: “Lần này muốn ăn bữa cơm với tổng giám đốc Chu.”

“Bữa cơm công khai để tạo mối quan hệ à, khả năng thành công bằng không.” Giang Tử Dương lắc đầu: “Tôi thấy chẳng cần xin phép đâu... kẻo lại...”

Giang Tử Dương lặng lẽ mấp máy môi: “Bị mắng đấy!”

David chạy tới đấm vai Giang Tử Dương bằng nắm đấm nhỏ hồng hồng, giả vờ xoa bóp: “Aiya nhóc Giang à, giúp với đi, nghĩ cách nào đó đi!”

Giang Tử Dương bị động tác nịnh nọt quá đà của anh ta làm nổi hết da gà, vội lùi ra xa, chỉ tay: “David! Anh... anh... tránh xa tôi ra chút!”

“Cậu xấu quá! Tôi không phải David, tôi là Dây-vịt!”

Giang Tử Dương rùng mình nhìn David, như chợt nghĩ ra điều gì, khẽ nói:

“Nhưng mà, chuyện của Bán Trản... tôi nghĩ vẫn nên báo với tổng giám đốc một tiếng.”

Giang Tử Dương đứng dậy, dẫn hai người vào văn phòng của Chu Tùng Cẩn, nhẹ gõ cửa vài cái.

Bên trong nhanh chóng vang lên giọng nam trầm thấp, lãnh đạm: “Vào đi.”

Ba người nhìn nhau một cái, lấy lại tinh thần rồi đẩy cửa bước vào.

Giang Tử Dương dẫn David và Lily đi tới trước bàn làm việc, đứng nghiêm chỉnh trước mặt Chu Tùng Cẩn.

Người đàn ông ngồi đối diện mặc âu phục thẳng thớm, đôi mắt sâu thẳm khẽ rời khỏi tập tài liệu, liếc nhìn ba người, điềm đạm hỏi: “Chuyện gì?”

“Chu tổng, David và Lily lên đây để bàn về chuyện người đại diện của Bán Trản.”

“Có người trong tầm ngắm rồi à?” Chu Tùng Cẩn cúi mắt trở lại với văn kiện.

“Có một người khá phù hợp.” Lily đi tới bật laptop, giới thiệu sơ lược về Dương Tri Thư, sau đó trao đổi ánh mắt với David.

David lấy hết can đảm nói: “Chỉ là... bên kia có một yêu cầu hơi khó nói, là... muốn mời anh dùng bữa tối, nói là... muốn thảo luận thêm chi tiết hợp đồng.”

“Tôi không rảnh.” Chu Tùng Cẩn đáp gọn.

Giang Tử Dương đứng bên liếc mắt ra hiệu cho hai người: Đấy, tôi đã nói rồi còn gì?

Chu Tùng Cẩn hờ hững đảo mắt nhìn ba người còn đứng ngẩn ra: “Còn gì nữa không?”

“Hết rồi ạ, hết rồi.” Giang Tử Dương thở phào nhẹ nhõm, may mà không bị mắng.

David gập laptop, khi sắp bước ra thì khẽ nói với Lily: “Vậy bỏ Dương Tri Thư đi, bảo bên Lam Tâm làm thêm giờ, tìm thêm vài phương án dự phòng nữa.”

Bàn tay đang lật tài liệu của Chu Tùng Cẩn khựng lại, trong đôi mắt u ám ánh lên tia sáng hiếm hoi.

“Khoan đã.”

Ba người dừng bước ngay lập tức.

“Thôi vậy.” Chu Tùng Cẩn nói với Giang Tử Dương: “Tìm cho tôi một buổi tối sau giờ làm, hẹn cô ấy ăn một bữa nhẹ.”

David và Lily kinh ngạc nhìn nhau, không còn tâm trí để suy nghĩ vì sao ông chủ lại đổi ý nhanh thế.

David vội vàng quay lại, vui mừng nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Chu, làm phiền anh rồi!”

Trước khi rời đi, Giang Tử Dương không yên tâm liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế, chỉ cần lại gần là có thể ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt toát ra từ người anh.

Sau khi David và Lily rời đi, cậu mới nhẹ nhàng nói: “Chu tổng…”

Nhìn ánh mắt lãnh đạm cùng hàng lông mày hơi nhíu lại tỏ vẻ mất kiên nhẫn của Chu Tùng Cẩn, Giang Tử Dương ngập ngừng, cuối cùng chỉ nói: “Anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Dứt lời, cậu thở dài, xoay người rời đi.