Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 99: Vì tôi là diễn viên mà!

Trong studio chụp hình, tiếng máy ảnh vang lên lách tách không ngừng theo từng tia chớp của đèn flash.

Anh Khoai Tây ngồi trước màn hình máy giám sát, liếc mắt nhìn sang phía Thẩm Nghi. 

Một đồng nghiệp bên cạnh nhìn màn hình máy tính, nơi từng bức ảnh lướt qua liên tục, không kìm được lên tiếng: 

“Cô ấy đã nghiêng mặt phải chụp suốt ba tiếng đồng hồ rồi đấy.”

“Không còn cách nào...” Lily – nhân viên PR của Bán Trản nhún vai nói với mọi người: “Quản lý của cô ấy nói mặt phải đẹp hơn, chỉ cho chụp bên phải. Nguyên buổi chiều nghiêng đúng một bên, đầu không hề xoay.”

“Tôi thực sự chịu hết nổi rồi!” David khoanh tay, đảo mắt: “Tấm poster công bố của tôi mà lúc lên phố chỉ thấy mặt phải của cô ấy thì còn ra gì!”

Lily chen qua mấy nhân viên, nở nụ cười khách sáo, tiến đến khu vực chụp hình nói chuyện với người quản lý tên chị Đạt.

Thẩm Nghi nhìn qua đám đông, thấy hai người trao đổi qua lại.

Chị Đạt quay mặt về phía bên này, vẻ mặt đầy khó chịu, không ngừng xua tay lắc đầu, miệng chỉ nói mấy câu “Không được”, “Không thể”.

Có lẽ vì bị làm phiền quá, chị ta vòng qua Lily, đi thẳng vào khu chụp hình, yêu cầu dừng lại: 

“Chụp lâu quá rồi, để nghệ sĩ nhà tôi uống miếng nước nghỉ ngơi chút.”

Đang chụp rất vào guồng mà bị cắt ngang, nữ nhiếp ảnh gia hơi cau mày, vẻ không vui bị vành nón lưỡi trai che khuất. Cô khẽ cười khẩy, lắc đầu rồi đặt máy ảnh xuống, phất tay tỏ ý tạm nghỉ.

Ba bốn nhân viên lập tức chạy tới chỗ Dương Tri Thư, người đưa nước, người dặm lại lớp trang điểm.

“Cô Dương vất vả rồi!”
“Cô Dương, uống chút nước đi.”

Ở giữa phim trường, Dương Tri Thư xoay lại, xoa cổ vì mỏi, khẽ kêu mấy tiếng tỏ vẻ không hài lòng, rồi được cả đám người hộ tống vào phòng nghỉ.

Nữ nhiếp ảnh gia liếc nhìn bóng lưng cô, một tay xách máy ảnh, tay kia đút túi quần bước đến trước mặt nhóm Thẩm Nghi: 

“Các sếp à, cô Dương này nguyên cả buổi chiều chỉ cho chụp mặt phải, lệch hẳn với concept ban đầu các anh chị đề ra.”

“Chỉ chụp mặt phải thì không ổn đâu,” anh Khoai Tây nói: “khâu hậu kỳ cần chất liệu từ nhiều góc độ.”

Nghe vậy, David quay sang nữ nhiếp ảnh gia nói: 

“Cô Tưởng, cô hướng dẫn thêm cho cô ấy tạo dáng lúc chụp nhé.”

“Còn phải xem cô ta có chịu nghe lời tôi không đã.” Nhiếp ảnh gia Tưởng Nguyên bất lực nhún vai.

“Cô ta đang nổi lắm, fan đông, kiêu ngút trời. Ai nói gì cũng chẳng nghe.” Một đồng nghiệp bên cạnh thở dài: “Cơ mà sao lại cứ mê mẩn bên phải thế nhỉ?”

“Nghe nói vai nữ thứ của cô ấy nổi là nhờ một phân cảnh cúi đầu khóc nghiêng mặt phải. Clip đó hot rần rần trên Douyin luôn.”

“À, bảo sao! Tôi cũng thấy quen quen!”

Mọi người đang thì thầm bàn tán, Thẩm Nghi bỗng như nhớ ra gì đó, cúi đầu tìm gì đó trong điện thoại.

Không lâu sau, từ phòng nghỉ vang lên giọng cao có vẻ cố ý:

Chị Đạt: “Mặt phải của Tri Thư đẹp, chụp mặt phải thì sao? Chúng tôi cũng chỉ muốn ảnh đẹp cho các người thôi!”

Giọng Lily nhỏ nhẹ hơn, không rõ nội dung.

“Ai yêu cầu thế?” Chị Đạt hỏi: “David à? David là ai?”

“Quản lý thương hiệu thì là gì? Tri Thư nhà tôi là người do tổng giám đốc Chu mời về làm đại diện đấy. Có vấn đề gì thì bảo tổng giám đốc của các người ra mặt đi!”

David đang ở ngoài, bị đâm thẳng mặt liền chỉ vào mình, trợn trắng mắt: 

“Gì mà thái độ vậy? Tôi là ai hả? Tôi là người chi tiền đây này! Hôm nay phải cho cô ta biết hậu quả của việc coi thường người chi tiền!”

David định sải bước xông vào, nhưng bị Thẩm Nghi giữ lại.

“David, đừng nóng, để em đi cùng anh.” Thẩm Nghi nói.

Trong phòng nghỉ.

Chị Đạt thấy hai người đẩy cửa bước vào, lườm một cái rõ dài.

Lily cười gượng quay sang David, âm thầm ra hiệu, sau đó quay lại giới thiệu: “Chị Đạt, Tri Thư, đây là quản lý thương hiệu bên Bán Trản mà nãy em đã nói.”

David nói: “Chị Đạt, chúng ta đã thống nhất từ trước là không chỉ chụp mặt phải.”

Chị Đạt thản nhiên đáp: “Đã nói trước mà đến lúc quay có khác cũng là chuyện bình thường thôi?”

Thẩm Nghi nhẹ kéo tay David, bước ra giới thiệu: “Chào chị Đạt, tôi là giám đốc khách hàng bên Lam Tâm.”

“Lam Tâm à?” Chị Đạt liếc cô một cái, lơ đễnh đáp: “Biết rồi, các cô là team sáng tạo của đợt chụp hình này. Đừng nói với tôi chuyện góc độ, Tri Thư bên tôi chỉ có mặt phải là đẹp nhất.”

Thẩm Nghi mỉm cười: “Ai nói vậy ạ?”

Câu đó vừa ra, chị Đạt ngẩn người.

Dương Tri Thư đang ngửa mặt dặm lại phấn, nãy giờ không nói gì, cũng khẽ nhướng mắt nhìn sang Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi nói tiếp: “Lần đầu tôi xem vai diễn của cô Dương là một phân cảnh cô ấy đối mặt với ánh nắng, mỉm cười với nam chính. Là góc chính diện.”

Nói xong, cô mở đoạn video đã chuẩn bị sẵn trong điện thoại, đưa cho chị Đạt: “Video này trên Douyin đã hơn hai triệu lượt thích, không hề thua kém clip khóc nghiêng mặt phải đâu.”

Chưa kịp phản bác, Dương Tri Thư đã nghiêng người tránh tay đang dặm phấn, chìa tay ra nói với Thẩm Nghi: “Cho tôi xem thử?”

Thẩm Nghi đưa điện thoại qua.

“Tôi đã xem hết bộ phim đó, thật ra nhân vật của cô, mỗi góc độ đều có những cảm xúc rất khác biệt.”

“Trong chủ đề siêu thoại cá nhân của cô, cũng có rất nhiều clip cắt từ các góc quay khác nhau. Fan còn vào bình luận trên weibo đạo diễn đòi thêm cận cảnh từ nhiều góc.”

Dương Tri Thư mím môi cười, liếc nhìn cô một cái: “Cô cũng theo dõi tôi kỹ ghê.”

Thẩm Nghi mỉm cười đáp: “Tất nhiên, cô là đại diện thương hiệu của bọn tôi. Vì sau này còn hợp tác nhiều, nên mấy ngày nay tôi và giám đốc sáng tạo đều xem lại rất kỹ những phân đoạn của cô trong phim.”

Dương Tri Thư hơi ngẩng cằm lên: “Nhưng tôi vẫn cảm thấy mặt phải của mình là đẹp nhất.”

Cô dừng một chút, rồi liếc Thẩm Nghi, cười nói: “Nhưng mà... có thể thử thêm mấy góc khác.”

David và Lily đều bất ngờ trước sự thay đổi này, nhìn nhau một cái rồi đồng loạt giơ ngón cái về phía Thẩm Nghi.

Chị Đạt nghe vậy, đứng sau mọi người khẽ trách móc: “Tri Thư!”

Dương Tri Thư chu môi, ra hiệu bằng ánh mắt với Thẩm Nghi: “Vì tôi là diễn viên mà!”