Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 91: Anh không biết, tôi ghét các người đến mức nào đâu
Ba của cô được chôn ở triền núi hướng về phía nam, chính là vị trí mà ông tự mình chọn.
Bởi vì nơi đó là vùng núi ông từng chăn trâu và vui chơi khi còn nhỏ.
Hướng mặt về phía nam cũng là hướng có thể nhìn về thị trấn Vân Thủy, cũng là nơi có cô và ngôi trường cô từng học.
Con đường dẫn từ chân núi l*n đ*nh hầu như rất ít người đi, hai bên đầy những bụi gai và lá rụng phủ đầy mặt đất.
Chu Tùng Cẩn đi phía sau Thẩm Nghi, nhìn bóng lưng gầy gò của cô, cất giọng: "Anh không biết em còn có một người chú ở quê."
Thẩm Nghi thản nhiên đáp: "Ừ."
Cô quay đầu liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, thấy anh cụp mắt như đang trầm tư, bèn bật cười:
"Chu tổng, bất ngờ lắm đúng không? Tôi cũng có cả đống ‘người thân nghèo phiền phức’ đấy."
Chu Tùng Cẩn sững người, không đáp lại.
Mộ phần của cha cô nằm sau một bụi cây rậm rạp. Khi hai người đến nơi, phía trước bia mộ còn vương lại vài que hương mới cháy hôm qua, cùng chút tro giấy tiền lác đác.
Ngoài người chú kia thì chẳng còn ai tới thăm mộ ông nữa.
Nhưng có vẻ ông chú chỉ làm cho có lệ: thắp hương, đốt giấy rồi rời đi. Cỏ dại trước mộ mọc um tùm, bị gió núi thổi nghiêng ngả.
Thẩm Nghi ngồi xổm xuống, cẩn thận nhổ sạch đám cỏ quanh bia mộ, rồi dùng nắm cỏ khô quét qua một khoảng nhỏ phía trước. Xong xuôi đâu đó, cô mới đem bó hoa mang từ thị trấn đến đặt cạnh bia mộ.
Cô lấy giấy tiền ra khỏi túi.
Chu Tùng Cẩn đứng phía sau, lặng lẽ đọc dòng chữ khắc trên bia mộ:
"Mộ phần tiên khảo Thẩm An Lương."
Anh thấy Thẩm Nghi thắp hương, vái lạy, dập đầu... Muốn bước lên hành lễ theo, nhưng lại không biết nên làm gì, chỉ đành buông tay đứng yên tại chỗ.
Thẩm Nghi chậm rãi đốt xong tờ giấy tiền cuối cùng, rồi từ từ đứng dậy, khóe mắt lướt qua Chu Tùng Cẩn vẫn đứng đó suốt từ đầu đến giờ, không cúi đầu cũng chẳng nói một lời.
Biểu cảm thờ ơ ấy như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình, anh đứng đó chỉ là đợi cô cúng xong để cùng xuống núi.
“Chu Tùng Cẩn.” Thẩm Nghi đứng đối diện anh, giọng nói lạnh lùng vang lên từ dáng lưng gầy thẳng tắp.
Chu Tùng Cẩn ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm thoáng chút nghi hoặc.
“Anh đứng trước mặt ba tôi, có thể lặp lại câu nói anh đã nói với Vương Lục vào đêm giao thừa không?” Không nhìn thấy vẻ mặt cô, chỉ nghe thấy giọng cô lạnh nhạt truyền đến.
Chu Tùng Cẩn khựng lại.
Tối hôm đó, anh đã nói gì?
Không phủ nhận việc thích cô, không phủ nhận việc hứng thú với cô.
"Trong mắt anh, tôi vẫn là đại diện cho sự rẻ rúng sao?" Thẩm Nghi không đợi anh trả lời, tiếp tục hỏi với giọng điệu bình thản.
Chu Tùng Cẩn nhìn về phía bia mộ của ba cô, nằm lặng lẽ giữa núi rừng hoang vu.
"...Không phải." Anh trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng thốt ra hai chữ nhạt nhòa.
“Không, anh vẫn nghĩ như vậy.” Thẩm Nghi quay đầu lại, khuôn mặt toát ra một vẻ lạnh lẽo chưa từng có. Gió núi thổi tung những sợi tóc bên tai cô, lướt qua ánh mắt lãnh đạm.
"Thậm chí... còn tệ hơn trước." Ánh mắt cô khóa chặt vào anh.
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, im lặng không đáp lại. Hai ánh mắt giao nhau, sâu trong mắt anh dần trầm xuống.
"Tôi từng nghĩ, những lần anh giúp đỡ, tiếp cận tôi gần đây là vì áy náy, là vì lòng tốt. Nhưng ra là không phải. Vậy anh muốn gì?" Thẩm Nghi lạnh nhạt hỏi.
Thấy anh vẫn im lặng, Thẩm Nghi tiếp tục nhìn anh, chậm rãi nói: “Anh muốn tôi trở thành tình nhân của anh, hay nói đơn giản hơn…”
“...Là bạn giường. Đó chính là cái mà anh gọi là ‘thích tôi’, ‘hứng thú với tôi’.”
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn khẽ thay đổi, ánh mắt ngỡ ngàng rồi dời đi nơi khác.
“Thẩm Nghi, em đừng suy nghĩ lung tung.” Giọng anh trầm xuống, hơi rối loạn.
Thẩm Nghi bật cười: “Tôi không có bối cảnh, lúc đầu anh nghĩ tôi cũng chẳng có người thân phiền phức, nên anh cho rằng một suất cơm, một bữa tất niên, một câu ‘anh rất có hứng thú với em’ là có thể khiến tôi buông bỏ tự tôn, dựa dẫm vào anh, làm con rối cho anh, giải quyết nhu cầu sinh lý của anh…”
“Thẩm Nghi!” Chu Tùng Cẩn cắt ngang lời cô, giọng trầm đục pha chút giận dữ, ánh mắt sâu thẳm hiện rõ sự không hài lòng.
Tiếng quát vang lên khiến chim sẻ trong bụi cây bay tán loạn.
Gió núi thổi qua, nhành cây bị bẻ gãy, nước tuyết tan từ cành rơi xuống, lạnh buốt bắn lên người cả hai.
Thẩm Nghi nhìn thấy khí chất lạnh lẽo trở lại trên người anh, cuối cùng cũng hiện rõ vẻ cao ngạo xa cách như trước, cô cười nhạt:
“Anh không nghĩ như vậy sao? Nếu tôi nói sai một chữ nào, anh có thể phản bác. Đứng trước mộ ba tôi mà nói rõ ra.”
Thấy anh không đáp, vẫn giữ thái độ ngạo mạn và khinh khỉnh, Thẩm Nghi giữ thẳng sống lưng, xoay người quay mặt về phía mộ của ba, lạnh giọng nói:
“Nếu không phải vì anh một lần nữa trêu đùa tôi, tôi vốn dĩ không định nhắc lại chuyện này.”
“Chu Tùng Cẩn, anh có biết không, hai năm trước, anh và lũ bạn của anh, trong phòng bao đã nói từng chữ từng câu gì…”
“Ba tôi đứng ngoài cửa, đã nghe rõ từng lời!”
Chu Tùng Cẩn bỗng sững lại, đồng tử co rút.
“Trước khi gặp anh, ông ấy còn cẩn thận mặc bộ vest mà ông cho là trang trọng nhất, cầm chiếc lược nhựa chải đi chải lại mái tóc không biết bao nhiêu lần. Kết quả thì sao? Ông ấy nghe thấy anh ngồi trong đó uống rượu, cười nhạo bộ vest rẻ tiền của ông, chế giễu cô con gái của ông là đồ rẻ mạt.”
“Trong ba tháng cuối đời, cho đến lúc nhắm mắt, ông ấy vẫn luôn tự trách và giày vò vì những lời giễu cợt đó!”
Chu Tùng Cẩn khẽ run rẩy, sắc mặt trở nên u ám chưa từng thấy.
"Ba tôi!" Thẩm Nghi ngẩng đầu, nghẹn ngào hét lên trong gió lạnh: "Cả đời cần cù, hết lòng vì nghề giáo, dạy dỗ và giúp đỡ biết bao nhiêu học sinh. Ông không phải là người nổi tiếng, không giàu có, nhưng ít nhất ở thị trấn Vân Thủy, ông là người được tôn trọng!"
"Vậy mà cuối cùng lại bị anh và Lâm Thiên Tiêu cùng lũ người đó chế nhạo vì cách ăn mặc, sỉ nhục con gái ông ấy... Anh có biết không..."
Thẩm Nghi cố nén nghẹn ngào, đau đớn nói: “Trong thư tuyệt mệnh, ông còn tự hỏi bản thân suốt mấy chục năm qua đã làm đúng chưa. Dùng tiền của mình đi giúp con nhà người khác, để rồi con gái mình sống mộc mạc bị người ta sỉ nhục!”
“Chính vì anh và bọn họ... mà ông ấy bắt đầu nghi ngờ cả đức tin mà ông đã giữ vững mấy chục năm!”
Ngón tay Chu Tùng Cẩn cứng đờ, hàng mi dài đọng sương sớm khẽ run rẩy, giọt nước đọng lăn xuống, trong lòng như có thứ gì chấn động, mãi không thể bình tĩnh lại.
“Đêm qua anh ngủ rất ngon, vì anh không có lương tâm, chẳng có chút áy náy nào! Anh ngủ yên, càng phải cảm ơn ba tôi vì dù là khi còn sống hay đã khuất, ông ấy vẫn luôn lương thiện!”
Chu Tùng Cẩn muốn mở miệng, môi mấp máy, nhưng cuối cùng không thốt ra nổi một lời.
Thẩm Nghi nhìn gương mặt u ám đến cực điểm của Chu Tùng Cẩn, từng chữ từng chữ, nước mắt lưng tròng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Anh không biết, tôi ghét các người đến mức nào đâu.”
Cô lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt, thân ảnh anh loạng choạng mấy nhịp, lùi lại một bước rồi cứng ngắc quay lưng, bước chân cứng đờ mà quyết liệt rời đi.
Tiếng động làm kinh động mấy con chim từ trên cây bay vút lên, cánh chim vỗ mạnh khiến băng tuyết rơi rào rào, lạnh buốt bắn vào cổ Thẩm Nghi.
Cơ thể cô đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng, nhìn theo bóng lưng biến mất trong rừng, nước mắt từng giọt rơi xuống, mà trong ánh mắt lại không chút nguội lạnh.
(Bạn Quýt: Quýt đọc bộ này chắc phải trên dưới 5 lần rồi mà lần nào tới đoạn này cũng khóc. Khâm phục ba Thẩm, thương cho Tiểu Nghi mất đi người thân ahuhuhu. Tuy ghét CTC thật sự nhưng tại thấy tác giả miêu khắc họa rất rõ tính cách & hình tượng của nam nữ chính luôn. Từ giờ sẽ là phân khúc ngược nam, có ai hóng không nào)