Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 90: Anh lái xe bao nhiêu tiền?

Nhìn thấy cô, chú Hai của Thẩm Nghi bước lại gần.

Mấy người thân đang ngồi phía sau ông ta cũng đứng dậy, tò mò đi tới.

Chú Hai Thẩm dừng trước mặt hai người, đưa mắt nhìn qua lại giữa cô và người đàn ông đứng sau lưng cô rồi hỏi: “Về viếng mộ ba cháu à?”

Thẩm Nghi gật đầu.

Chú Hai cúi đầu liếc nhìn đôi giày của cả hai, dọc đường núi đi vào bùn đất vấy lên không ít, giày và ống quần đều dính bẩn.

“Bây giờ cháu làm việc ở đâu?”

Thẩm Nghi đáp: “Bên ngoài.”

“Thành phố nào?”

“Cẩm Thành.”

“Cẩm Thành à? Em họ cháu cũng ở Cẩm Thành đó.”

Ông ta quay đầu chỉ về cô gái đứng phía sau rồi nói tiếp: “Em họ cháu vừa tốt nghiệp, sau này hai chị em chăm sóc lẫn nhau nhé.”

Nghe cha mình nhắc đến, cô gái cười chào hỏi: “Chào chị ạ.”

Thẩm Nghi không quen thân với cô bé đó, chỉ gật đầu lịch sự: “Tiểu Quân.”

“Cháu làm công việc gì vậy? Mỗi tháng lương bao nhiêu?” Chú Hai Thẩm không kiêng nể, liên tiếp hỏi thẳng.

Thấy Thẩm Nghi im lặng, ông ta tiếp lời: “Em họ cháu đang quen bạn trai ở Cẩm Thành, hai đứa cùng nhau khởi nghiệp, làm gì đó gọi là...”

“Xuất khẩu.” Thẩm Tiểu Quân tiếp lời.

“Đúng rồi, xuất khẩu!” chú Hai Thẩm mặt mày rạng rỡ tự hào: “Chưa đến nửa năm đã kiếm được hơn năm mươi vạn!”

“Cháu năm đó thi đậu đại học danh tiếng, học xong chẳng có ích gì. Y như ba cháu, học xong rồi chỉ về dạy ở huyện, tiền kiếm được đều đem đi quyên góp, cũng chẳng hiểu để làm gì.”

Thẩm Nghi không muốn đôi co với ông ta, mặt lạnh toan rời đi thì bị giữ lại.

“Thẩm Nghi, đừng vội đi, lại đây, chú Hai có chuyện muốn hỏi cháu.” Ông kéo cô sang một bên nói chuyện riêng.

Trong khi đó, Thẩm Tiểu Quân thấy cha và chị họ đã đi xa liền tò mò quay sang nhìn người đàn ông im lặng đứng chờ bên cạnh.

Từ sớm cô đã để ý đến anh, cảm thấy rất hứng thú nên nhìn anh không ít lần, cuối cùng cũng chủ động chào hỏi: “Chào anh, anh là... anh rể à?”

Chu Tùng Cẩn liếc cô một cái, lắc đầu.

“Vậy là... còn đang theo đuổi chị em?” Thẩm Tiểu Quân cười hỏi nhỏ.

Thấy anh không phản bác, cũng không nhìn mình, ánh mắt anh vẫn chăm chú dõi theo bóng dáng Thẩm Nghi phía trước.

Thẩm Tiểu Quân càng cười tươi hơn, giơ tay nắm thành quyền, ra hiệu cổ vũ: “Cố lên nhé!”

Vài người lớn và trẻ con đứng gần đó cũng lại gần, tò mò hỏi chuyện Chu Tùng Cẩn.

“Chàng trai, cháu quê ở đâu thế?”

“Làm công việc gì?”

“Cháu lái xe đến à?”

“Lái xe gì vậy? Đỗ ở đâu rồi?”

“Xe của cháu giá bao nhiêu vạn thế? Bạn trai chị em lái BMW đấy!” – thằng bé bên cạnh Thẩm Tiểu Quân chỉ tay sang cô, hét toáng lên.

“Vô lễ quá!” Thẩm Tiểu Quân tét vào đầu nó, rồi quay sang nhìn Chu Tùng Cẩn, ngượng ngùng cười.

Chu Tùng Cẩn không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, chỉ khẽ nhíu mày, nghiêng người lánh sang chỗ khác, lạnh nhạt bước đi.

Cả nhóm đứng phía sau đều thấy rõ sự khó chịu trong ánh mắt anh, không ai nói gì thêm, chỉ nhìn nhau ngại ngùng.

Chú Hai Thẩm chỉ vào hai căn nhà phía sau, nói với Thẩm Nghi: 

“Hai căn nhà này là do ông nội cháu để lại, ba cháu và chú mỗi người một căn. Cháu cũng biết mà, mấy năm nay ba cháu chẳng thèm để mắt đến nơi nhà quê này.”

Thẩm Nghi điềm tĩnh nhìn ông ta: “Chú Hai, nhà này vẫn là nhà chú ở bao nhiêu năm nay rồi.”

“Chú biết.” Ông ta nói “Ý chú là, dù trên danh nghĩa thì là của nhà chú, nhưng một trong hai nền đất vẫn đứng tên ba cháu. Giờ ba cháu mất rồi, thì chuyển sang cho cháu.”

Thẩm Nghi cuối cùng cũng hiểu ý ông ta.

“Cháu thấy rồi đấy, cháu ở huyện đã có nhà, là con gái rồi sau này cũng lấy chồng, giữ nhiều nhà như thế cũng đâu có ích gì... Còn chú bên này, hai em họ và một em trai cháu sau này đều cần nhà để ở...”

“Chú Hai.” Thẩm Nghi không muốn nghe thêm nữa, cắt ngang lời ông ta 

“Ba cháu nghĩ sao thì cháu cũng như vậy. Cháu sẽ không quay lại đây ở, mấy người cứ tự tính đi.”

Dù hai người đã đứng tách xa, cuộc nói chuyện vẫn lọt vào tai Chu Tùng Cẩn phía sau.

“Vậy... còn thủ tục chuyển nhượng...” chú Hai Thẩm vẫn không cam lòng, gặng hỏi tiếp.

“Cháu đi vào núi trước.” Thẩm Nghi không muốn dây dưa thêm, gật đầu chào rồi quay người rời đi.