Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 89: Tối qua ngủ có ngon không

Xe chạy trên đường núi, bắt đầu xóc nảy hơn.

Từ lúc rời khỏi huyện để xuống thôn, suốt dọc đường, cô luôn im lặng lạ thường.

Nhiều lần, ánh mắt nghiêng nghiêng của anh lướt qua cô, hiểu rõ tâm trạng của cô, nhưng không nói gì thêm.

“Tối qua ngủ ngon không?” Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh đồng và đồi núi nối tiếp nhau trôi qua, bất chợt hỏi một câu.

Anh liếc nhìn cô, khẽ ừ một tiếng.

Cô vẫn nhìn ra ngoài, không biết vẻ mặt lúc ấy là gì.

Thực ra, anh ngủ không ngon lắm.

Không phải vì đó là căn phòng mà người đã khuất từng sống trong những ngày cuối đời, cũng không phải do sợ hãi. Anh vốn chẳng tin vào thần thánh hay ma quỷ.

Thứ khiến anh trằn trọc là hoàn cảnh khách quan và… tâm trạng của chính mình.

Trong phòng làm việc của ba cô có hai kệ sách cao chồng chất sách vở, nhiều năm không được động đến, mùi cũ kỹ, ẩm mốc, lạnh lẽo của giấy in bao trùm cả không gian.

Đệm giường thì mỏng và cứng, bộ đồ ngủ trên người... vải thô ráp, chẳng dễ chịu chút nào.

Nửa đêm, anh dậy bật đèn bàn, lặng lẽ quan sát từng góc trong căn phòng, từng cây bút, tờ giấy trên bàn, và những khung ảnh đặt ở góc tường.

Đều là ảnh chụp ba cô với học sinh trong ngày tốt nghiệp.

Thật khó để tưởng tượng, người đàn ông sống trong căn phòng đơn sơ này đã dùng bao nhiêu phần trăm thu nhập của mình mỗi năm để giúp đỡ những người xa lạ chẳng hề có quan hệ máu mủ gì.

Ánh mắt anh dừng lại trên một bức ảnh đặc biệt.

Không phải ảnh chụp cùng học trò.

Đó là một tấm ảnh chụp thời trẻ của ba cô, có lẽ được chụp cách đây hơn mười năm, ngay trước cổng khu dân cư này. Ông đang ngồi xổm, ôm một bé gái khoảng bảy, tám tuổi trước ngực.

Bé gái buộc hai bím tóc kiểu tóc rất thịnh hành khi ấy, cài hai chiếc kẹp con bướm, mặc quần yếm bò in hình hoạt hình, áo sơ mi cổ bèo. Trên cổ thắt một chiếc khăn quàng đỏ, được cột rất ngay ngắn.

Cô bé nhìn thẳng vào ống kính, không cười, nét mặt rất giống người con gái khi trưởng thành.

Bên phải bức ảnh, có vài dòng chữ viết bằng bút nước đen: “Ngày 25 tháng 9 năm xxxx, sinh nhật 8 tuổi của Thẩm Nghi.”

Không hiểu sao, lòng anh bỗng chùng xuống. Ngón tay nhẹ chạm vào bức ảnh, khẽ vuốt đầu cô bé trong ảnh.

Đôi tay với các đốt ngón rõ ràng nhanh chóng khựng lại, ánh mắt trầm mặc lộ ra một tia khó hiểu với hành động vừa rồi của mình. Cuối cùng, anh rút tay về, không chạm thêm nữa.

Xe chạy đến đầu thôn thì bị tắc lại giữa con đường đất.

Cả thôn chỉ có chừng ba bốn trăm người, nhưng nhà nào trước cổng cũng đỗ xe hơi bóng loáng.

Tết đến, người từ nơi khác về quê, ai cũng muốn thể hiện một chút gọi là “vinh hiển tổ tông”. Mà xe hơi lại là biểu tượng rõ ràng nhất cho cái sự thể hiện đó.

Thế nên, gần như ai cũng cố tình đỗ xe ngay trước cửa nhà mình.

Xe của anh chạy được nửa đường thì bị chặn cứng giữa hai hàng xe đỗ sát bên, không tài nào tiến hay lùi.

Hai bên đường, mấy người dân trong thôn ngồi trước cửa nhà, vừa bóc hạt dưa vừa tò mò dõi mắt nhìn về phía này.

Chẳng mấy chốc, họ bắt đầu thì thầm bàn tán xem chiếc xe lạ kia là của ai. Là con nhà họ Vương, hay cháu bên họ Lý?

“Hay là mình xuống xe đi bộ nhé?” Cô quay sang nói với anh “Phía trong là đường núi nhỏ, cũng không chạy được bao xa nữa đâu.”

Anh gật đầu, nhẹ nhàng đánh lái đưa xe vào một bãi đất trống bên lề, một khu đất nhỏ hẹp.

Cô xách theo một túi nhỏ, bên trong có một bó hoa cúc và vài xấp giấy tiền vàng mã.

Họ đi dọc theo con đường nhỏ duy nhất dẫn sâu vào núi, ngang qua mấy dãy nhà dưới chân núi.

Hai căn biệt thự nông thôn xây bằng xi măng gạch đỏ, cao bốn tầng, sừng sững ngay bên đường.

Trước cổng có mấy người đang tắm nắng. Khi họ đi ngang qua, mọi người đều tò mò ngẩng đầu nhìn.

Một người đàn ông trung niên đứng lên, gọi một tiếng: “Thẩm Nghi?”

Cô dừng lại, nghiêng đầu chào lại một cách nhạt nhẽo: “Chào chú Hai.”

Người đàn ông đó là em trai cùng mẹ khác cha của bố cô – chú Hai của Thẩm Nghi.

Bố cô mồ côi cha từ nhỏ, mẹ tái giá rồi sinh thêm một người con trai, chính là người đàn ông này.

Từ nhỏ, chú Hai và bố cô đã không hợp nhau. Sau khi mẹ qua đời, quan hệ giữa hai người càng ngày càng xa cách.

Sau này, bố cô học đại học, rồi ở lại dạy học trong huyện. Hai căn nhà ở quê đều để lại cho em trai.

Hai anh em giữ mối quan hệ xã giao hời hợt suốt nhiều năm, nhưng chưa từng thân thiết. Ngay cả vào dịp Tết, cũng chỉ chào nhau lấy lệ, có khi hai ba năm mới gặp một lần.