Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 88: Làm em tốn kém rồi

Lúc này, Lý Chiếu Dân mới sực nhớ đến Vương Lộc, cũng quay sang nhìn Thẩm Nghi, cười trêu: 

“Chuyện giữa em và Vương Lộ, ai cũng biết cả rồi, nghe nói từ năm ngoái hai người đã ở bên nhau rồi đúng không?”

“Đúng đó, sao hôm nay không dẫn cậu ta đến ăn cùng?” Có người hỏi.

“Hôm trước ở tang lễ của thầy Thẩm, Vương Lộc bận rộn đến mức bọn tôi còn tưởng cậu ta đã dọn về nhà cô ở luôn rồi.”

Mọi người trong bàn cùng cười ồ lên, ai nấy đều tỏ ra rất hứng thú.

Ngón tay của Chu Tùng Cẩn khẽ gõ lên mặt bàn, khóe mắt liếc nhìn Thẩm Nghi đang ngồi bên cạnh, im lặng chờ đợi cô trả lời.

Vẻ mặt Thẩm Nghi không hề thay đổi, cô hơi lúng túng nói: 

“Bọn em... chia tay rồi.”

Lời này vừa dứt, cả bàn ăn lập tức im bặt. Mọi người nhìn nhau, bầu không khí trở nên lúng túng và ngượng ngập.

“Chia tay rồi à?” Lý Chiếu Dân làm giáo viên chủ nhiệm nhiều năm, cũng quá quen với chuyện hợp tan của đám trẻ, nhưng vẫn theo thói quen hỏi thêm một câu: 

“Vì sao lại chia tay?”

“Không hợp nhau lắm.” Thẩm Nghi nhẹ nhàng lắc đầu.

Trong mắt Chu Tùng Cẩn thoáng hiện lên một tia u tối khó thấy.

Trước mặt giáo viên, bạn bè cũ và người quen quê nhà, cô vẫn giữ thể diện cho bạn trai cũ.

Anh cũng chẳng có hứng thú vạch trần những chuyện xấu của Vương Lộc mà cô cố tình giấu giếm. Chỉ lặng lẽ cầm ly nước, nhấp một ngụm.

Vị thầy giáo trẻ từng nhắc đến chuyện này vội vàng lên tiếng xin lỗi: 

“Thẩm Nghi, xin lỗi nha, là tôi nhiều chuyện.”

“Không sao.” Thẩm Nghi mỉm cười nhạt.

Lý Chiếu Dân cười ha hả để xua tan bầu không khí khó xử: “Tính cách không hợp, tam quan không hợp, đúng là rất khó đi cùng một đường.”

“Nhưng mà hai đứa vẫn còn trẻ, sau này cơ hội còn nhiều, người có duyên chưa chắc đã xuất hiện đâu. Nhân dịp nghỉ Tết, có thể ra ngoài chơi nhiều hơn một chút, biết đâu bất ngờ lại gặp được.”

Ông vừa nói vừa liếc nhìn đám người trẻ xung quanh, cười tươi.

Có vài người trẻ cảm thấy như mình bị “chỉ điểm”, vội đỏ mặt, cười ngượng ngùng.

Suốt bữa ăn, mọi người càng lúc càng cởi mở, trò chuyện rôm rả hơn. Chủ đề chủ yếu xoay quanh những chuyện xưa ở trường cấp ba Vân Thủy, các thầy cô, bạn học…

Chu Tùng Cẩn vẫn giữ im lặng, chẳng mấy khi chen vào câu chuyện.

Đôi lúc có người thấy anh ngồi chính giữa hơi bị lạc lõng nên cố tình mở lời bắt chuyện. Nhưng khi thấy anh chỉ đáp lại bằng mấy câu cụt lủn như “ừ” hoặc “không phải”, chẳng có vẻ muốn tiếp tục, họ cũng đành bỏ cuộc.

Mọi người ở đây vốn không có thói quen uống rượu buổi tối. Trò chuyện đến một mức độ vừa đủ thì ai nấy đều hiểu ý mà kết thúc.

Lúc tan tiệc, mọi người lần lượt chào tạm biệt Thẩm Nghi và thầy Lý, không quên gửi lời chúc năm mới. Khi nói lời từ biệt với Thẩm Nghi, họ còn dặn thêm một câu: “Giúp tôi gửi lời hỏi thăm thầy Thẩm nhé.”

Thẩm Nghi và Chu Tùng Cẩn đưa thầy Lý – lúc này đã hơi ngà ngà và cực kỳ vui vẻ – về lại trường học, giao cho cô chủ nhiệm.

Trên con đường nhỏ vắng người phía sau trường, cô ngẩng đầu liếc nhìn người đàn ông đã im lặng cả buổi tối bên cạnh, hỏi: 

“Chu tổng, món ăn ở huyện Vân Thủy, anh ăn có quen không?”

“Cũng được.” Chu Tùng Cẩn đáp.

Thẩm Nghi gật đầu: “Vậy thì tốt.” 

Thật ra cô biết rõ, trong suốt bữa ăn, anh ngồi bên cạnh gần như chẳng đụng đũa.

Lý do thế nào, cô cũng không bận tâm. Cô nhìn đồng hồ, vẫn còn chưa muộn.

Ánh mắt cô vô thức dừng lại trên chiếc áo khoác của anh, rồi nhàn nhạt hỏi: “Đi siêu thị một lát nhé?”

“Được.” Chu Tùng Cẩn đáp.

Thẩm Nghi dẫn anh đến một siêu thị gần nhà. Dạo một vòng, cô chọn một bàn chải đánh răng giá 3 tệ, một khăn mặt 5 tệ.

Sau khi chọn đồ xong, cô quay đầu lại thì thấy Chu Tùng Cẩn vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngẩng đầu chăm chú nhìn kệ trưng bày thiết bị điện gia dụng phía trên.

Anh hiếm khi đi siêu thị ở thị trấn như thế này. Đứng giữa một nơi chỉ có hai tầng, nhìn mấy món đồ gia dụng không rõ tên hãng, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.

Một cô bán hàng tầm trung niên đi ngang, ngẩng đầu hỏi anh: “Cậu trai, đang muốn mua đồ điện à?”

Chu Tùng Cẩn chỉ vào chiếc máy hút khói trước mặt, hỏi: “Suo Fei Ya… là hãng gì vậy?”

“Suo Fei Ya là thương hiệu lớn đấy!” Cô bán hàng nói rất rành rọt: “Hãng hút khói nổi tiếng nhất nước Pháp, cậu không biết à?”

Chu Tùng Cẩn hơi nghi hoặc lắc đầu.

“Cậu trai này ít thấy việc đời quá.” Cô ta lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng.

“Một thương hiệu nổi tiếng thế này, chỉ bán có mấy trăm tệ? Bên cô nhập hàng từ đâu vậy?” Chu Tùng Cẩn tò mò hỏi tiếp.

“Trời ơi, nhập từ đâu à… thì hãng Pháp, chắc chắn là nhập từ Pháp rồi chứ đâu!”

Thẩm Nghi thấy anh chăm chú nghiên cứu đống đồ gia dụng vô danh kia thì chẳng buồn đợi nữa, đi thẳng tới khu bên cạnh.

Lúc ngang qua khu quần áo ngủ mùa đông, cô dừng bước, đang lưỡng lự nhìn mấy bộ đồ thì một cô bán hàng bước tới, nói bằng tiếng phổ thông pha giọng địa phương: “Đây là đồ nam, muốn size bao nhiêu?”

Thấy cô im lặng, bà ta lại đổi cách hỏi: “Chiều cao, cân nặng?”

Thẩm Nghi nghĩ một lát: “Chiều cao tầm 1m85, cân nặng… không rõ, không gầy cũng không mập.”

Người bán hàng thuận tay rút một bộ trong đống đồ đưa cho cô: “Bộ này là vừa.”

Thẩm Nghi thấy bảng giá ghi 80 tệ một bộ, cau mày hỏi: “Cô ơi, có bộ nào rẻ nhất không ạ?”

“Đây là loại rẻ nhất, hàng lông cừu Úc đấy!” Bà ấy dùng tay xoa mạnh mảnh vải thô ráp, vừa làm vừa lười biếng giới thiệu.

...

Khi Thẩm Nghi quay lại, Chu Tùng Cẩn vẫn đang đứng ở khu điện gia dụng lúc nãy, chỉ có điều lần này đổi hướng, đang nghiên cứu hàng dài những chiếc lò vi sóng trên kệ.

“Đi thôi.” Cô gọi anh một tiếng, cũng chẳng đợi, tự đi ra quầy thanh toán trước.

Về đến nhà, Chu Tùng Cẩn nhìn bộ đồ ngủ được bọc trong túi nilon trong suốt mà cô đưa, có chút ngượng ngùng.

“Bao nhiêu tiền? Anh chuyển cho em.”

“Không cần.” Thẩm Nghi thản nhiên đáp. “Không đáng bao nhiêu.”

Chu Tùng Cẩn cầm bộ đồ ngủ, tay khẽ bóp lớp vải qua lớp túi, không biết nghĩ đến điều gì mà trong mắt ánh lên một tia ấm áp nhẹ nhàng, đến chính anh cũng không nhận ra.

“Làm em tốn kém rồi.”

Thẩm Nghi khẽ khép mắt, không đáp lời.

Bộ đồ ngủ 25 tệ, thật ra chẳng tính là tốn kém gì.