Tiếng pháo hoa bên ngoài ngày càng rộn rã.
Màn hình điện thoại của Chu Tùng Cẩn sáng lên, hiện tên người gọi là Lâm Thiên Tiêu.
“Anh nghe điện thoại một lát.” Anh nói với cô rồi đứng dậy ra ngoài.
Tiếng nhạc ồn ào từ đầu dây bên kia vang lên, Lâm Thiên Tiêu hét lớn qua điện thoại: “Anh bạn, cậu đang ở đâu đấy?”
“Bên ngoài.”
“Bên ngoài cái đầu tôi ấy! Mẹ cậu vừa gọi cho tôi, nói gọi cậu không nghe, nhắn WeChat cũng không trả lời, tưởng cậu đang đi chơi với bọn tôi. Tôi thì mù tịt, cũng may phản ứng nhanh mà ứng phó giùm cậu đấy.”
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn gì? Tôi gọi cho cậu là để hỏi rốt cuộc cậu đang ở đâu. Tôi còn tưởng cậu bị bắt cóc rồi, đêm Giao thừa mà chẳng liên lạc được.”
Chu Tùng Cẩn điềm đạm nói: “Ra ngoài gặp bạn.”
“Gặp bạn Giao thừa á? Mấy năm trước cậu toàn đón năm mới cùng bọn tôi cơ mà.”
Lời còn chưa dứt, bên kia đã ồn ào cả lên.
Lâm Thiên Tiêu vừa tránh điện thoại ra, vừa chửi mấy câu, rồi giọng lè nhè say khướt lại vang lên trong điện thoại: “Cố Hoài vừa bảo là cậu đi gặp con gái!”
Chu Tùng Cẩn im lặng.
Lâm Thiên Tiêu tròn mắt: “Không phải chứ Chu Tổng, thật sự hẹn hò rồi hả? Đào Tân Tân đang ở đây với bọn tôi đấy, vậy cậu đang đi gặp ai thế? Cô ấy còn đang tìm cậu khắp nơi…”
Bên kia ngắt lời anh ta, giọng nhàn nhạt: “Không có gì, cúp máy đây.”
Sau đó là tiếng tút tút của cuộc gọi bị cắt.
Lâm Thiên Tiêu nhìn chằm chằm vào màn hình, ngẩn người. Anh ta ngẩng lên nhìn về phía Cố Hoài và Đào Tân Tân đang cụng ly ở đối diện, buột miệng chửi một câu: “Thật sự có chuyện rồi hả?”
Ánh mắt Cố Hoài khẽ lóe lên, như thể đã đoán ra điều gì, mím môi khẽ cười.
Đào Tân Tân đặt tay lên vai Tạ Tuấn, nụ cười hơi khựng lại: “Cúp máy rồi à?”
Lâm Thiên Tiêu uể oải gật đầu.
“Anh có bảo là em gái muốn mời anh ấy uống rượu không?”
“Có chứ!”
Trong đầu Lâm Thiên Tiêu chợt hiện lên một cái tên, cảm giác bất an nổi lên, cau mày: “Thế mà cậu ta cúp luôn.”
Đào Tân Tân nghe vậy, sắc mặt khẽ thay đổi, rồi ghé sát tai Tạ Tuấn trêu ghẹo như không tin nổi: “Cây cổ thụ này thật sự nở hoa rồi hả?”
Cả hai lại phá lên cười.
…
Sau khi cúp máy, Chu Tùng Cẩn liếc nhìn đồng hồ — 11 giờ 50 phút tối.
Chỉ còn mười phút nữa là sang năm mới.
Anh quay vào nhà, thấy Thẩm Nghi đang dựa vào bậu cửa sổ, chăm chú nhìn ra ngoài, nơi pháo hoa càng lúc càng rực rỡ.
Nhưng cô lại không nhìn vào chùm pháo hoa rực rỡ náo nhiệt ở đằng xa, mà nghiêng đầu sang một hướng khác, lặng lẽ dõi theo một chỗ tối trên bầu trời đêm — nơi ấy, chỉ có một vài quả pháo hoa đơn điệu thưa thớt đang chậm rãi bắn lên.
“Em thích kiểu pháo này à?”
Thẩm Nghi như đang thả hồn đi đâu đó, chỉ đến khi giọng nói của Chu Tùng Cẩn vang lên bên tai, cô mới hoàn hồn.
Dường như cô đã không còn vẻ ngại ngùng ban nãy nữa, ánh mắt đã trở lại bình tĩnh như thường. Cô khẽ đáp: “Ngày trước ba tôi, năm nào Tết đến cũng chỉ mua loại pháo hoa này.”
Cô nhìn lên bầu trời, mỉm cười nhè nhẹ: “Loại pháo hoa rẻ tiền, chưa tới một trăm đồng.”
“Quê tôi không giống như Cẩm Thành, không bị hạn chế gì, nhà nào cũng có thể đốt pháo hoa. Khi tôi còn đi học, gần nhà có đủ loại pháo…”
Cô chỉ tay về phía bầu trời rực sáng xa xa: “...hình cây, hình bông tuyết, hình chữ... đủ mọi kiểu.”
“Thế nhưng suốt mười năm, ba tôi chỉ mua đúng một loại này.” Cô hạ tay, chỉ vào chùm pháo hoa cô độc ở góc tối kia.
“Có một thời gian tôi rất ghét loại pháo này. Khi ông lên sân thượng bắn pháo, tôi chẳng buồn đi cùng, cũng chẳng buồn ngó ngàng. Nhưng ông thì lần nào cũng đứng nhìn hết đợt pháo hoa mới chịu xuống nhà.”
Giọng cô kể rất nhẹ nhàng, như đang nói một câu chuyện nhạt nhẽo chẳng có gì đáng kể. Nhưng trong âm sắc lại phảng phất nét khàn khàn.
Chu Tùng Cẩn lặng lẽ nhìn cô, không lên tiếng.
Anh bỗng nhớ lại lần duy nhất gặp ba của Thẩm Nghi, hai năm về trước. Anh chẳng nhớ rõ mặt ông ra sao, chỉ nhớ duy nhất một khoảnh khắc: ông run run đưa tay về phía anh, muốn bắt tay.
Ánh sáng le lói từ chùm pháo hoa đơn điệu kia như vỡ tan thành vô số vì sao, phản chiếu vào đôi mắt đang ngấn lệ của Thẩm Nghi.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn khẽ trầm xuống, đáy mắt thoáng hiện một tia áy náy và xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.
Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn của mẹ anh giục về nhà.
Chu Tùng Cẩn thu lại tâm tình, nói với Thẩm Nghi: “Anh phải về rồi.”
Thẩm Nghi nhìn anh, khẽ gật đầu.
Cô lấy áo khoác từ giá treo đưa cho anh, lặng lẽ nhìn anh chỉnh cổ áo, vuốt lại vạt áo, cài cúc tay áo... từng động tác đều từ tốn, chỉn chu.
Cô bước theo anh ra cửa, vừa đến cửa thì người đàn ông phía trước đột nhiên dừng bước, quay người lại, cúi đầu nhìn cô chăm chú.
Thẩm Nghi giật mình dừng lại, tim như thắt lại một nhịp.
Một chùm pháo hoa nổ vang bên ngoài cửa sổ, ánh sáng và âm thanh như ùa vào trong không gian. Không biết là nhà trên hay nhà dưới, TV đang đếm ngược: mười... chín... tám... bảy...
Chu Tùng Cẩn nhìn vào gương mặt phảng phất nét u buồn của Thẩm Nghi, trong lòng như có một sợi dây mảnh khẽ lay động. Ánh mắt anh dịu lại, vẻ lạnh lùng thường ngày cũng mờ nhạt dần, anh cúi người xuống, tiến lại gần cô.
Thẩm Nghi bối rối sững sờ, cổ cứng ngắc, nhìn người đàn ông trước mặt đang cúi sát xuống. Ánh mắt anh sâu thẳm, lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt cô khiến hơi thở cô rối loạn.
“Chúc mừng năm mới.”
Hơi thở nóng hổi, gần trong gang tấc, khẽ lướt bên môi cô.