Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 82: Mùng Một Tết, phải về cúng tổ tiên

Ba, hai, một... Tiếng chuông đầu tiên của năm mới vang lên, vô số chùm pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm.

Thấy vậy, cô né mặt sang một bên, tránh khỏi nụ hôn mà anh đang tiến đến.

Cô lùi lại một bước, mở cửa, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, khẽ gật đầu: 

“Tạm biệt.”

Trong lòng thoáng ngứa ngáy rồi vụt qua một chút hụt hẫng, anh thu lại cảm xúc, cúi mắt chăm chú nhìn cô, giọng trầm thấp chậm rãi: “Anh đi đây.”

Cô gật nhẹ đầu, ngập ngừng một lúc rồi dịu giọng bổ sung: 

“Chúc mừng năm mới.”

Ánh mắt anh hơi xao động, hiện lên nét dịu dàng: “Ngủ ngon, sáng mai gặp lại.”

“…Sáng mai?” cô ngẩn người hỏi.

Anh khẽ gật đầu, mỉm cười: 

“Anh nhớ phong tục nhà em, mùng Một Tết phải về cúng tổ tiên, đúng không?”

Cúng tổ tiên...?

Cô hơi sửng sốt, rất nhanh đã hiểu ý anh.

“Anh sẽ cùng em về huyện Vân Thủy.” Anh nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú, như muốn tìm kiếm chút bất ngờ nào đó trong ánh mắt cô.

Cô không đáp, cúi mắt, đáy mắt hiện lên chút trầm tư.

Thấy cô im lặng như ngầm đồng ý, anh nhắc: “Nhớ chuẩn bị trước.”

Sáng sớm hôm sau, anh dậy từ rất sớm. Lúc xuống lầu, gặp một người giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng.

Thấy anh định ra ngoài, dì ấy vội vàng đặt bát đũa xuống chạy tới hỏi: 

“Cậu chủ, cậu định đến công ty sao?”

Anh không nói rõ, chỉ bảo: “Nhờ dì nói lại với ba mẹ giúp tôi một tiếng.”

“Ông bà còn chưa dậy đâu. Mới mùng Một Tết mà đã lo đi làm, cậu mà để ông chủ biết thì thế nào cũng bị mắng.”

Một người giúp việc khác từ trong bếp bước ra, thấy anh liền mỉm cười vui vẻ:
“Cậu chủ hiểu chuyện, quan tâm công ty như vậy, ông chủ biết còn mừng không kịp ấy chứ!”

Anh để mặc hai người họ trò chuyện qua lại, điềm nhiên thay giày, lúc sắp ra khỏi cửa còn ngước nhìn lên lầu rồi gật đầu chào họ: “Tôi đi đây.”

“Cậu không ăn sáng sao?” một dì giúp việc ân cần hỏi với theo.

Tay đang đặt lên tay nắm cửa khựng lại, anh nghĩ một chút rồi hỏi: 

“Sáng nay có món gì vậy?”

Khi xe dừng trước khu nhà của Thẩm Nghi, ánh bình minh ngày mùng Một Tết cũng vừa ló rạng qua cửa kính xe.

Điện thoại báo tin nhắn WeChat mới, là của Đào Tân Tân.

[Anh Tùng Cẩn!! Tối nay ra ngoài uống rượu đi! Vẫn chỗ cũ nhé~]

Anh nhìn màn hình vài giây, rồi gõ chữ đáp lại:

[Hôm nay không rảnh]

Đối phương lập tức gửi một sticker hình mặt dấu hỏi đầy biểu cảm.

[Anh mà không tới thì chán lắm luôn á!!] sticker mặt ủy khuất tấn công tới tấp.

Anh gõ trả lời một cách bình thản:

[Tạ Tuấn đâu?]

[Anh ấy hôm qua uống say bí tỉ, giờ vẫn còn ngủ ngáy o o trên giường, tệ dễ sợ!] sticker mặt tức giận gửi tới liên hoàn.

[Anh mùng Một Tết thì có việc gì chứ? Đi uống rượu đi mà!!] sticker làm nũng xuất hiện hàng loạt.

Anh từ lâu đã miễn dịch với đủ loại sticker biểu cảm phong phú mà không biết cô đào ở đâu ra, bình thản nhắn ba chữ:

[Lần sau nhé]

Tin nhắn vừa gửi đi xong, bên ngoài xe vang lên ba tiếng “cốc cốc cốc” gõ cửa kính.

Anh nghiêng đầu nhìn qua, thì thấy Thẩm Nghi đang cúi người ngoài cửa sổ, vẫy tay chào anh.

Mái tóc dài đen nhánh của cô được ánh nắng buổi sớm chiếu rọi, nhuộm một tầng ánh vàng ấm áp. Nửa gương mặt cô ngập trong nắng, hàng mi dài tựa cánh chim khẽ rung lên trong gió lạnh, cô mỉm cười nhẹ nhàng với anh.

Không gian xung quanh chợt như rơi vào tĩnh lặng, anh nhìn đến ngẩn ngơ.

Gương mặt đang mỉm cười của cô dần chuyển sang vẻ nghi hoặc, cô lại gõ nhẹ hai cái lên cửa kính.

Anh dần lấy lại vẻ bình tĩnh, đặt điện thoại xuống, mở cửa xe bước ra.