Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 80: Tôi Không Phủ Nhận

Món ăn tối nay là lẩu cháo, kèm theo vài đĩa món nguội và hai phần bít tết được áp chảo kỹ lưỡng.

Khi thấy Chu Tùng Cẩn ngồi đối diện mình, Thẩm Nghi vẫn luôn cúi đầu, chỉ thỉnh thoảng ngẩng lên, ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn của anh thì lại vội vàng lảng tránh.

Chu Tùng Cẩn tất nhiên hiểu nguyên do, nhưng không nói gì thêm.

Một bát cháo nóng hổi được đặt trước mặt cô, bên trong có tôm tươi vừa nấu chín, hoa trùng thảo và vài loại nấm nhỏ.

Thẩm Nghi nhẹ giọng cảm ơn.

Cô nhớ lại tối qua, bác sĩ và anh từng dặn cô nên ăn thanh đạm một chút.

Anh quả thật có để tâm.

Thẩm Nghi cụp mắt xuống, hàng mi dài khẽ run, cô lặng lẽ múc một thìa cháo đưa lên miệng nếm thử.

Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn cô nhấp từng ngụm cháo nhỏ, ánh mắt dần hiện lên sự thích thú, bất chợt cất tiếng hỏi: "Ngon không?"

Thẩm Nghi nuốt xong cháo, khẽ gật đầu.

Sau lần đi siêu thị cùng cô, Chu Tùng Cẩn đã nắm được phần nào khẩu vị của cô.

Vị của cô không quá đậm, cũng chẳng quá nhạt, chỉ là không quen ăn các món Quảng Đông thanh đạm đến mức nhạt nhẽo.

Nói thế nào nhỉ, nhìn cô có vẻ... dễ nuôi.

Anh mở bộ dao nĩa sạch, cẩn thận cắt nhỏ phần bít tết trong đĩa của mình thành từng miếng nhỏ hơn bình thường, rồi đẩy đến trước mặt Thẩm Nghi, thay thế phần của cô vẫn còn nguyên chưa động đến.

"Ăn khi còn nóng." Anh lại mở một bộ dao nĩa khác đặt trước mặt cô.

Thẩm Nghi vẫn cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng, hoàn toàn không để ý đến bộ dao nĩa bên cạnh, mà tiếp tục dùng cái thìa múc cháo để múc một miếng bít tết nhỏ, đưa vào miệng nhai chậm rãi.

Chu Tùng Cẩn lặng lẽ quan sát cách cô dùng thìa ăn bít tết một cách đầy mới lạ, ánh mắt khẽ cong lên, mỉm cười.

Hơi nước trắng mờ bốc lên từ nồi lẩu, qua làn khói lượn lờ, Chu Tùng Cẩn chăm chú nhìn Thẩm Nghi, chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: "Em vẫn đang tìm nhà sao?"

Thẩm Nghi gật đầu.

"Đã tìm được chỗ nào ổn chưa?" Anh hỏi như vô tình.

Thẩm Nghi đáp: "Bên môi giới có giới thiệu vài chỗ cũng được."

"Môi giới?"

"Ừm."

Thật ra thì cũng chưa có chỗ nào thực sự ưng ý.

Ban đầu cô bàn với bên môi giới là tìm nhà hai phòng một sảnh, nhưng giờ không còn ở chung với Vương Lộc nữa, cô đành phải tìm phòng đơn.

Phòng đơn thì khác với thuê chung, diện tích nhỏ hơn, giá thuê lại cao, hiệu quả chi tiêu không đáng.

Cô mới tìm được vài hôm thì người môi giới kia bận về quê ăn Tết, chuyện tìm nhà cũng bị gác lại.

Đành phải chờ sau Tết anh ta quay lại rồi xem thêm.

Nhưng Thẩm Nghi không muốn kể quá nhiều chi tiết này cho Chu Tùng Cẩn biết.

Trong suốt bữa ăn này, đầu óc cô cứ lặp đi lặp lại một câu nói: “Tôi không phủ nhận.”

Không phủ nhận, không phủ nhận là thích cô, không phủ nhận là có hứng thú với cô...

Câu nói đó nghe sao mà buồn cười và vô lý, ngay cả giọng điệu của anh khi nói ra cũng ngập tràn vẻ bông đùa và dửng dưng chẳng buồn che giấu.

Tất cả hành động trước đó của anh, hóa ra là vì điều này.

Hóa ra là vậy. Không phải vì tốt bụng, cũng không phải vì áy náy, mà là vì kiểu cảm xúc đó...!

Thẩm Nghi lòng rối bời, vô thức cảm thấy lạnh lẽo, căng thẳng, sợ hãi, vừa giận vừa bối rối...

Có lẽ là do lẩu quá nóng, cũng có thể là do điều hòa trong phòng bật quá cao, tóm lại suốt bữa cơm tất niên này, lòng bàn tay và sau lưng Thẩm Nghi đều toát mồ hôi lạnh.

Ánh mắt không né tránh của Chu Tùng Cẩn vẫn dừng trên phần tóc mái lòa xòa trước trán cô, dời xuống hàng mi đang khẽ run, tiếp tục trượt xuống đôi vai tròn, bờ lưng gầy guộc, lúc này đang khẽ rụt lại vì ngại ngùng.

Ngón tay trắng trẻo đều đặn của cô đang xoay nhẹ ly nước trong tay, ánh mắt anh khẽ cụp xuống, che đi sự hài lòng trong đáy mắt. Anh rất thích cảm giác ngượng ngùng của cô.

Sự xa cách lạnh nhạt ban đầu dường như đã tan biến, thay vào đó là e dè, mâu thuẫn và xấu hổ.

Chu Tùng Cẩn mím môi cười khẽ, lại không nhận ra rằng lý do khiến Thẩm Nghi khẽ run lên, không hề có chút gì gọi là “ngại ngùng”.

Sự run rẩy toàn thân ấy của cô, chỉ là phản ứng sinh lý từ nỗi phẫn nộ đang bốc lên mà cô cố gắng kìm nén nhưng không thể che giấu hoàn toàn.

(Bạn Quýt: kiên quyết không tha thứ cho cáo già CTC!!!)