Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 79: Không biết ai mới là người bị chơi

Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ rất khẽ, kéo suy nghĩ mông lung của Thẩm Nghi trở về thực tại.

Cô bỗng cảm thấy lạnh nơi gò má, mới nhận ra mình đã rơi nước mắt.

Thẩm Nghi vội lau nước mắt, lắng tai nghe thêm, đúng là tiếng gõ cửa.

Tết nhất rồi, không biết là ai đến.

Cô vừa định đứng dậy ra mở cửa thì Chu Tùng Cẩn vén rèm bước ra từ phòng bếp, ánh mắt lóe lên chút trầm ngâm.

Anh gọi cô lại, khẽ ra hiệu về phía bếp: “Thẩm Nghi, giúp anh trông nồi một lát.”

Thẩm Nghi cụp mắt che đi sự ửng đỏ trong mắt, gật đầu đồng ý.

Thấy cô vòng qua mình đi vào bếp, Chu Tùng Cẩn tiện tay lấy một tờ giấy trên bàn, chậm rãi lau khô vệt nước, bước ra mở cửa.

Không nằm ngoài dự đoán, người đứng ngoài là Vương Lộc.

“Thẩm Nghi, anh...” Giọng nói của Vương Lộc bỗng nghẹn lại, ánh mắt rơi xuống người đàn ông cao lớn bên trong căn phòng, túi quà suýt nữa trượt khỏi tay anh.

“Chu Tùng Cẩn?” Anh cau mày, giọng trầm run lên: “Anh làm gì ở đây? Thẩm Nghi đâu?”

Anh ta gần như gầm lên, chân loạng choạng định xông vào nhà, nhưng bị Chu Tùng Cẩn chặn đứng trước cửa.

“Vương Lộc, bạn trai cũ của Thẩm Nghi.” Chu Tùng Cẩn hờ hững thay anh ta giới thiệu, những ngón tay thon dài vò nát khăn giấy trong tay, ném vào thùng rác dưới chân.

“Dưới nhà có khóa thẻ, sao anh lên được?” Anh lạnh lùng nhìn Vương Lộc.

“Tôi là bạn trai cô ấy! Tôi biết mật khẩu thì sao? Tôi còn biết mật mã căn hộ của Thẩm Nghi cơ mà! Còn anh thì...” Phía xa bên ngoài vang lên một tràng pháo hoa, âm thanh vọng đến hành lang. Vương Lộc mắt đỏ bừng, giận dữ chất vấn:

“Anh đến đây làm gì? Anh với Thẩm Nghi... chẳng phải đã sớm...”

“Sớm?” Chu Tùng Cẩn hơi cụp mắt, nhìn anh từ trên cao xuống: “Thì cũng chưa hẳn.”

“Chưa hẳn...?” Vương Lộc bật cười khẩy: “Anh thích cô ấy, luôn tỏ ra có hứng thú với cô ấy, đúng không?”

Chu Tùng Cẩn rút lại ánh nhìn, chậm rãi đáp rõ ràng: “Tôi không phủ nhận.”

Nghe đến đây, Vương Lộc vừa kinh ngạc vừa như đã đoán trước, liên tục gật đầu, cười chua chát lùi lại vài bước.

Anh ta đã sớm nghi ngờ rồi. Họ Chu này chắc chắn không có ý tốt.

Anh để mắt đến Thẩm Nghi từ lâu, còn bày mưu sắp xếp cho anh và Lộ Tiểu Thần ra nước ngoài, rõ ràng là vì mục đích này.

Chuyện Thẩm Nghi biết Lộ Tiểu Thần mang thai rồi cãi nhau chia tay với mình, chắc chắn cũng có bàn tay anh nhúng vào!

Ban đầu, anh ta đã dỗ Lộ Tiểu Thần phá thai trong im lặng, mọi chuyện sẽ như chưa từng xảy ra.

Nhưng bây giờ...

Anh ta vừa tức vừa giận, một mặt thấy áy náy, mặt khác lại căm ghét sự xảo quyệt của người đàn ông trước mặt, nhưng bản thân lại không dám làm gì.

Tức giận đến mức bất lực, cuối cùng anh ta thất thểu lùi lại, tựa lưng vào bức tường hành lang.

Chu Tùng Cẩn đôi mắt lạnh lẽo ánh lên vẻ đắc ý, như đang thưởng thức sự suy sụp và thảm hại của anh, cuối cùng buông thản nhiên: 

“Đừng đến làm phiền cô ấy nữa.”

Anh vừa dứt lời, ngoảnh đầu lại thì thấy Thẩm Nghi đang lặng lẽ đứng phía sau, ánh mắt nhìn anh đầy cảm xúc phức tạp.

Chu Tùng Cẩn chạm mắt cô một cái, ánh mắt sâu lắng bình tĩnh, rồi xoay người bước ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa sau lưng, ngăn cách cô bên trong.

“Lộ Tiểu Thần.” Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào Vương Lộc, chậm rãi gọi tên.

Sắc mặt Vương Lộc cứng lại, nghe anh tiếp tục:

“Ba cô ấy là Lộ Trường Viễn, mở một trung tâm nội thất ở Cẩm Thành, làm ăn cũng ổn, điều kiện gia đình khá tốt.”

“Trung tâm nội thất?” Vương Lộc chưa bao giờ nghe Lộ Tiểu Thần nhắc đến chuyện gia cảnh, anh ta bàng hoàng.

Chu Tùng Cẩn nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của anh, nhàn nhạt nói tiếp:

“Cưới được cô ấy, xin việc trong công ty của ông ta, sau này cuộc sống rộng mở, với anh mà nói, cũng là lựa chọn không tồi.”

Lời nói mang đầy sự châm biếm khiến mặt Vương Lộc lúc trắng lúc đỏ, giận đến mức cổ đỏ gay, nhưng lại không dám phản bác.

“Đây là lời khuyên của một người đi trước.”

Dù phẫn nộ, Vương Lộc nhanh chóng nhận ra lời anh không hẳn là vô lý...

Dù gì thì... Lộ Tiểu Thần đang mang thai con của anh...

Và cô ta... không muốn phá thai...

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn món quà trong tay anh, lạnh nhạt nói: 

“Thứ này, nên đem tặng cho con gái của Lộ Trường Viễn.”

Vương Lộc mệt mỏi dựa vào góc tường, ánh mắt nhìn cánh cửa đã khép sau lưng Chu Tùng Cẩn, không biết nghĩ gì, cười chua chát một tiếng.

“Chu tổng,” giọng nói khàn khàn của anh xen lẫn tiếng pháo hoa rộn ràng, nghiêm túc cất lời: “Nếu anh chỉ định chơi bời, thì đừng dây dưa với cô ấy.”

“Đây là lời khuyên của một người từng là bạn trai cô ấy.”

Anh chỉ vào ngực trái của mình: “Cô ấy không có tim. Cho dù có, thì cũng lạnh và cứng. Bề ngoài dịu dàng an ổn, yếu đuối dễ chịu, nhưng thực chất còn tuyệt tình hơn anh và tôi tưởng nhiều. Cẩn thận đến cuối cùng...”

Vương Lộc ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm: “... không biết ai mới là người bị chơi.”

Bùm! Một tiếng pháo hoa vang lên dữ dội bên ngoài, tiếp đó là hàng loạt âm thanh hỗn độn vang vọng khắp nơi.

Ánh mắt luôn bình tĩnh cao ngạo của Chu Tùng Cẩn rốt cuộc khẽ dao động, trong đầu chợt nhớ đến lần cô biến mất quyết tuyệt hai năm trước.

Câu nói của Vương Lộc nghe như một lời nguyền rủa độc ác, cũng có thể chỉ là tiếng thét giận dữ bất lực.

Rất nhanh, vẻ mặt anh lại trở về lạnh nhạt, như không hề bận tâm.

Anh liếc nhìn Vương Lộc một cái, đẩy cửa bước vào nhà, để lại Vương Lộc ủ rũ bên ngoài.

Chu Tùng Cẩn bước đến chỗ Thẩm Nghi đang ngồi, bước đi vững vàng bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra, nhẹ giọng nói:

“Ăn cơm thôi.”

“Anh ta đi rồi?” Thẩm Nghi cúi mắt hỏi.

“Ừm.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô, thuận miệng hỏi thêm: “Không nỡ à?”

Thẩm Nghi lắc đầu.

Cô chỉ đang nghĩ... chắc phải đổi mật khẩu, hoặc dọn nhà sớm thôi.