Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 66: Tự tiện xông vào nhà người khác là rất bất lịch sự
Chu Tùng Cẩn đứng thẳng người trước cửa.
Khi bất ngờ nhìn thấy Thẩm Nghi, thấy cô không có chuyện gì, sự lo lắng ẩn dưới vẻ mặt lạnh lùng của anh mới dần dịu đi. Đôi mắt màu nhạt khẽ lướt qua người cô từ đầu đến chân.
Cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng có viền hoa sen, chân đi đôi dép bông hình mỏ vịt màu hồng trắng, mái tóc đen dài hơi rối xõa trên vai, hai má ửng hồng, ánh mắt mơ màng.
Hình ảnh này khác hẳn với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày mà cô thể hiện ra bên ngoài.
Chu Tùng Cẩn rời mắt khỏi đôi dép đáng yêu kia, nhìn lại gương mặt cô, lên tiếng hỏi: “Ở nhà ngủ à?”
Thẩm Nghi chợt nhớ ra tin nhắn anh đã gửi lúc nãy mà cô lỡ bỏ qua… hình như anh hẹn cô đi ăn tối.
Cô cụp mắt, khẽ lắc đầu, giọng hơi mệt mỏi: “Xin lỗi, tối nay tôi không muốn ra ngoài.”
Cô định tiện tay đóng cửa thì bị bàn tay lớn của Chu Tùng Cẩn nhẹ nhàng chặn lại.
“Có tiện vào trong nói chuyện một chút không?”
Khí chất chín chắn của người đàn ông trưởng thành hoàn toàn khác với Vương Lộc, áp lực trực diện khiến Thẩm Nghi phải lùi lại vài bước. Động tác này trong mắt Chu Tùng Cẩn lại như một sự ngầm cho phép anh vào.
Bất đắc dĩ, cô nhìn anh bước thẳng vào nhà rồi tiện tay đóng cửa lại phía sau.
“Chu Tổng!” Thẩm Nghi siết chặt vạt áo ngủ, nhìn người đàn ông không mời mà vào, giọng có phần nghiêm túc:
“Tự tiện xông vào nhà người khác là rất bất lịch sự.”
Chu Tùng Cẩn thì lại ung dung như không, ánh mắt lướt qua một vòng đánh giá căn phòng, vẻ mặt thản nhiên như thể đây là lãnh địa quen thuộc của anh.
Phòng không lớn, nhưng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ.
Trên tường dán giấy màu vàng nhạt, bàn ghế sofa đều được phủ khăn ren trắng một cách tỉ mỉ.
Căn hộ chỉ có một phòng, không có phòng khách, giường ngủ kê ngay cạnh cửa sổ, lộ rõ hoàn toàn trong tầm mắt.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lướt qua chiếc giường đôi, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.
Trước khi bước vào, anh không nghĩ nơi cô sống lại nhỏ đến vậy, phòng không có cả phòng khách riêng, vào cửa là đến ngay phòng ngủ.
Thẩm Nghi nhận ra ánh mắt anh dừng lại trên chiếc giường, lập tức thấy như không gian riêng tư nhất của mình bị xâm phạm, hai má càng đỏ bừng, trong lòng đầy xấu hổ và giận dữ.
“Anh rốt cuộc muốn gì?” Cô hỏi, giọng lạnh và gấp.
Chu Tùng Cẩn không bình luận gì về căn phòng, ánh mắt dừng lại trên bàn, tìm kiếm quanh một lượt nhưng không thấy chai rượu nào, lại nhìn về phía cô.
“Không uống rượu à?” Một câu hỏi chẳng ăn nhập gì.
“Tại sao tôi phải uống rượu?”
Chu Tùng Cẩn: “……”
Anh quan sát kỹ nét mặt cô, đôi mắt không có dấu hiệu nào của việc khóc nhiều ngày liền.
“Bình thường mấy cô gái sau khi thất tình sẽ khóc vài ngày, say khướt vài đêm, hoặc làm điều gì đó cực đoan hơn...”
Ánh mắt anh trầm xuống, nhớ đến Đào Tân Tân: “Tìm đến cái chết.”
“Anh tưởng em cũng vậy... sẽ làm ra chuyện gì đó.”
Thẩm Nghi liếc nhìn anh, có vẻ đã hiểu ra lý do anh đến.
Anh sợ cô vì thất tình mà uống rượu, say khướt, hoặc thậm chí... tự tử, rồi nằm bất tỉnh trong nhà không ai phát hiện?
Một góc trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác ấm áp, cơn giận vì anh xông vào nhà không báo trước cũng dịu đi ít nhiều.
“Không ngờ cách em giải sầu lại là ngủ một giấc.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, nhẹ giọng nói: “Em thật đặc biệt.”
Thẩm Nghi lạnh nhạt đáp:
“Tôi không có gì đặc biệt cả, chỉ là anh chưa gặp nhiều người thôi.”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô chăm chú, vẻ mặt có chút biến đổi nhưng không nói gì thêm.
Trong phòng không có chỗ ngồi, Thẩm Nghi cũng không định giữ anh lại lâu, cả hai đành đứng cách nhau một khoảng không xa không gần.
Ánh mắt người đối diện cứ dừng mãi trên người mình khiến Thẩm Nghi bất giác thấy khó thở. Cô không dám nhìn thẳng mà nghiêng đầu sang một bên.
Hành động cứng đầu ấy lại khiến cho đường viền hàm và chiếc cổ thiên nga của cô hiện lên rõ ràng trong mắt Chu Tùng Cẩn.
Dưới hàng mi rậm, ánh mắt màu hổ phách của anh trở nên nghiêm nghị, lặng lẽ ngắm nhìn những đường nét mảnh mai như đang chiêm ngưỡng một khối ngọc quý vừa được lau sạch lớp bụi.
Má cô ửng hồng, môi tái nhợt, cả người mang theo vẻ mệt mỏi mới tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu.
Mái tóc dài hơi rối xõa trước ngực, cổ áo ngủ lật ra, chiếc cúc trai nhỏ bị bung một nút, lộ ra xương quai xanh trắng trẻo mềm mại.
Lồng ngực hơi phập phồng, để lộ sự hồi hộp đang cố kìm nén.
Ánh mắt anh lướt qua bờ vai tròn trịa, cánh tay mảnh khảnh yếu ớt, rồi dừng lại ở cổ tay trắng mịn lộ ra dưới tay áo.
Chiếc vòng tay sao xanh màu ngọc lục bảo! Thứ duy nhất khiến anh thấy khó chịu trong bầu không khí quyến rũ này.
Cô vẫn đeo nó.