Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 65: Có một người họ Chu, tự xưng là bạn cô

Sáng sớm, Giang Tử Dương ôm laptop, hít sâu một hơi, gõ cửa văn phòng của Chu Tùng Cẩn.

Sắp đến kỳ nghỉ Tết, anh ta liệt kê bảng tiến độ công việc hiện tại và kế hoạch tiếp theo của mình để báo cáo với Chu Tùng Cẩn.

“Chu tổng, bên tôi sắp xếp công việc đến đây là xong rồi. Nếu không có chỉ thị gì thêm thì mai tôi… bắt đầu nghỉ Tết.”

“Ừm.” Chu Tùng Cẩn vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, im lặng một lúc rồi bất ngờ hỏi vu vơ: “Dự án quy hoạch thương hiệu Bán Trản sao rồi?”

Bán Trản? — Giang Tử Dương ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hôm qua David bảo với tôi, phương án đã cơ bản được chốt rồi, sau Tết sẽ lần lượt triển khai.”

Nói xong, anh ta len lén liếc sang vị sếp đang ngồi trên ghế, thấy người kia không có phản ứng gì, bỗng chốc như bừng tỉnh, nhận ra anh thật ra đang hỏi điều gì.

Anh ta lập tức bổ sung: “Nhưng tôi có nghe David nói, người bên đối tác Lâm Tâm… cô Thẩm đó hình như mấy hôm trước đã xin nghỉ rồi, giờ đang là một người khác tiếp nhận công việc.”

Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn khẽ động, một lát sau mới hơi ngước mắt, gật đầu với anh ta: “Không có gì, cậu ra ngoài đi. Nghỉ lễ vui vẻ.”

“Vâng! Chu tổng cũng vậy, đón Tết vui vẻ.” Giang Tử Dương vừa nói vừa hơi khom người, rồi rời khỏi văn phòng.

Cửa khép lại, Chu Tùng Cẩn lặng lẽ nhìn màn hình máy tính, thất thần một lúc.

Một lát sau, anh cầm điện thoại lên, mở khung chat với Thẩm Nghi.

Gõ vài chữ rồi lại xóa, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng gửi đi một dòng ngắn: 

"Tối nay em có rảnh không? Anh mời em ăn cơm."

Đối phương không trả lời.

Cả buổi sáng, liên tục có vài nhóm người vào báo cáo công việc với anh.

Đến trưa, trợ lý Giang đặt bữa trưa cho anh.

Sau bữa trưa, lại họp thêm hai cuộc.

Trong suốt các cuộc họp, không ít người tham gia nhận ra hôm nay ông chủ dường như… khoan dung lạ thường.

Tuy sắc mặt không tốt, nhưng các nội dung cuộc họp đều diễn ra nhanh chóng, anh không bắt bẻ chi tiết, cũng không đưa ra yêu cầu khắt khe nào.

Tựa như tâm trí anh không đặt vào cuộc họp, cách một lúc lại nhìn điện thoại.

Cả một ngày sắp trôi qua, cô ấy vẫn không trả lời.

Chu Tùng Cẩn dõi mắt ra khung cửa sổ, nhìn bầu trời dần tối sầm lại, trầm mặc suy nghĩ, cuối cùng tắt máy tính, cầm chìa khóa xe rời khỏi phòng họp, xuống bãi đậu xe.

Thẩm Nghi đang ngủ mê man thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Một giọng nữ trẻ vang lên, giọng phổ thông lưu loát, thái độ bình thản thường thấy khi làm việc: “Xin chào, xin hỏi có phải cô Thẩm Nghi không ạ?”

“Vâng, tôi đây. Xin hỏi cô là…”

“Chúng tôi gọi từ Trung tâm dịch vụ Bất động sản Kính Dương Gia Viên. Vừa rồi chúng tôi nhận được phản ánh từ bảo vệ khu dân cư, nói rằng có một người đàn ông họ Chu, tự xưng là bạn cô, bảo liên lạc mãi không được với cô, lo cô gặp chuyện, lại không rõ cô ở tòa nào nên mới tìm đến chúng tôi.”

“Họ Chu?”

“Chúng tôi đã tra thông tin của cô từ hệ thống và gọi điện để xác nhận. Xin hỏi, anh Chu Tùng Cẩn là bạn của cô đúng không?”

Nghe đến cái tên này, ánh mắt Thẩm Nghi hơi khựng lại, chậm nửa nhịp mới gật đầu: “Cũng… coi như là vậy.”

“Và xác nhận lại, cô là người thuê căn hộ số 1203, đơn nguyên 3, tòa 11 đúng không?”

“Đúng.”

“Vâng, chúng tôi đã rõ.”

Thẩm Nghi còn định nói thêm gì đó, nhưng đầu dây bên kia đã dứt khoát cúp máy.

Cô sững người nhìn giao diện cuộc gọi vừa bị ngắt, lúc này mới phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn chưa đọc.

Là do Chu Tùng Cẩn gửi đến.

Cô tắt màn hình điện thoại, chau mày ngồi ngây ra trên giường.

Cửa nhanh chóng vang lên tiếng gõ.

Không mạnh không nhẹ, không vội không chậm. Ba tiếng gõ ngắn, ngừng một chút, rồi lại ba tiếng nữa.

Thẩm Nghi vẫn còn choáng váng, đầu nặng trĩu, hơi đau âm ỉ.

Cô lê dép bước xuống giường, cũng chẳng buồn hỏi ai ở ngoài, cứ thế mở cửa.