Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 67: Anh có thể tha hồ cười nhạo rồi

"Bạn trai của em đâu rồi?"

Nghe nhắc đến Vương Lộ, Thẩm Nghi lập tức cảm thấy chua xót và ghê tởm. Cô không muốn nói về anh ta, giọng điệu lạnh nhạt: "Tôi không biết."

Chu Tùng Cẩn nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu thẳm pha lẫn một chút giễu cợt mà người khác khó nhận ra: "Em còn định... tha thứ cho anh ta sao?"

Dù đầu óc đang nặng trĩu, Thẩm Nghi vẫn nhạy bén nhận ra sự chế giễu ấy. Cô gượng đứng thẳng, xoay đầu lại nhìn anh chằm chằm:

"Tôi đã hỏi trợ lý Giang rồi. Bức ảnh của Vương Lộ là anh cố tình bảo cậu ta đăng lên. Việc anh ta dẫn theo Lộ Tiểu Thần về nước, còn đến bệnh viện khám thai, cũng là anh biết trước nên mới cố ý dẫn tôi đến đó để tình cờ gặp phải..."

"Là anh cho người theo dõi hành trình của anh ta, đào ra chuyện ngoại tình, rồi lần lượt để tôi biết..."

Chu Tùng Cẩn mặt không biến sắc, ánh mắt lạnh lẽo bị hàng mi dày che khuất. Anh lặng lẽ nhìn cô, giọng đều đều: 

"Em trách anh... không nên nói cho em biết chuyện anh ta phản bội em?"

"Không, tôi nên cảm ơn anh. Nhưng tôi không nói nổi hai chữ ‘cảm ơn’."

"Bởi vì mục đích của anh không phải là lo lắng hay nhắc nhở tôi. Cũng như hôm nay cố tình chạy đến nhà tôi, anh chỉ muốn moi vết thương của tôi ra, làm tôi đau đớn, rồi nhìn tôi thảm hại mà cười nhạo tôi."

"Anh thấy tôi sa sút, đau khổ, thất vọng, thì anh cảm thấy rất vui, đúng không?"

Chu Tùng Cẩn hơi khựng lại, nhất thời không nói nên lời, ánh mắt dời đi, không đáp.

Thẩm Nghi dang nhẹ hai tay, vẻ bất cần: "Giờ thì anh thấy rồi đấy."

"Tôi chia tay rồi." Cô khàn giọng, cúi đầu cười cay đắng.

Chu Tùng Cẩn vừa nghe tin, lông mày khẽ nhíu lại. Nhìn cô gái đối diện đang ngấn lệ, trong lòng anh dâng lên một cảm xúc phức tạp.

"Chu Tùng Cẩn, rốt cuộc tôi đã làm gì khiến anh không ưa đến mức như vậy? Đến nỗi anh không thể chấp nhận tôi được hạnh phúc." Giọng Thẩm Nghi khàn khàn, nghẹn ngào.

"Nếu là vì chuyện hai năm trước, tôi không cảm thấy mình đã sai. Năm đó, là anh chủ động tiếp cận tôi trước."

"Tôi biết lý do anh tiếp cận tôi. Người anh muốn không phải tôi, mà là thân phận bình thường, không có gì đặc biệt của tôi."

Thẩm Nghi bật cười: "Vừa lợi dụng tôi để hỗ trợ cho mối tình trong lòng anh, lại vừa thầm khinh thường tôi. Cố tình đến gần tôi chỉ để thỏa mãn kiểu ‘tự dằn vặt sa ngã’ vì không thể có được người mình yêu."

Sắc mặt Chu Tùng Cẩn chợt xao động, như thể bị vạch trần, ánh mắt tối đen sâu thẳm như biển khơi dậy sóng ngầm.

"Chu Tùng Cẩn, sự khinh bỉ của tôi với cách hành xử đó... không thua gì sự miệt thị của anh với thân phận tôi." Thẩm Nghi nhìn thẳng vào anh, từng chữ rõ ràng.

Cơ thể người đàn ông trước mặt khẽ lay động, đáy mắt vốn yên tĩnh chợt cuộn trào dữ dội. Ánh nhìn sắc như kẻ đi săn, gắt gao khóa chặt cô.

"Tôi đã làm anh vừa lòng rồi." Thẩm Nghi cười gượng, nói tiếp như buông xuôi tất cả:

"Tôi không có cha mẹ, họ hàng cũng rất ít, giờ bạn trai cũng đã chia tay. Tết đến chỉ có thể một mình cuộn mình trong căn phòng chưa đến hai mươi mét vuông này xem chương trình đón xuân. Tài sản duy nhất là căn nhà cũ ở quê do cha để lại, và mười vạn đồng trong thẻ ngân hàng."

"Tôi nghèo, tầm thường, không người yêu thương... Anh hài lòng với hiện trạng của tôi rồi chứ?"

"Tôi đang đứng đây, anh có thể tha hồ cười nhạo rồi."

Lòng tự tôn mong manh như chiếc đĩa thủy tinh đã nứt, cô ném nó xuống đất trước mặt anh, tan thành từng mảnh.

Thẩm Nghi ngẩng đầu, cổ họng khản đặc như có lửa đốt, đôi mắt trong vắt đầy lệ vẫn dám nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi.

Lông mi dày của Chu Tùng Cẩn khẽ run, đôi mắt như màn đêm phủ kín nhìn cô không chớp. Cô đang đứng trước mặt anh, áo mỏng manh, tóc mái rối bời, chân mang dép lê, không đi tất, lộ ra cổ chân trắng trẻo, gầy gò.

Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm, giống như một đứa trẻ cô độc, ném đi con búp bê yêu quý nhưng rách nát của mình, ngẩng đầu cố chấp chờ đợi bị giẫm đạp.

Đôi mắt to ngấn nước, hàng mi dài khẽ cụp, giọt lệ to tròn rơi xuống.

Một cảm giác thương xót kỳ lạ trào dâng trong lòng ngực, ánh mắt Chu Tùng Cẩn chợt lóe lên, tim cũng dao động. Một cảm xúc rung động không tên đột nhiên cuộn đến.

Thẩm Nghi vẫn đắm chìm trong cảm xúc kích động, chưa kịp phản ứng thì bóng người trước mặt đã tiến sát lại gần, hai bàn tay anh nâng lấy khuôn mặt cô, một nụ hôn dịu dàng đặt xuống môi cô.