Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 216: Anh... chỗ anh có thể sẽ vềtrễ hơn một chút

Trong phòng họp ở trụ sở An Hạ, ngón tay của Chu Tùng Cẩn gõ nhẹ lên mặt bàn, gương mặt không chút biểu cảm khi nghe phần báo cáo đang chiếu trên màn hình máy chiếu.

Cuộc họp còn mười phút nữa mới kết thúc, nhưng tâm trí anh đã sớm bay ra khỏi tòa nhà.

Người phụ trách đang tổng kết phần trình bày, cẩn trọng hỏi: “Chu tổng, ngài còn vấn đề gì cần bổ sung không ạ?”

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn đồng hồ, lắc đầu bình thản: “Tạm thời không có. Hôm nay tới đây thôi, mọi người tan họp sớm.”

Nghe được câu này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thu dọn máy tính và sổ ghi chép.

Khi Chu Tùng Cẩn đứng dậy, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên — một cuộc gọi đến từ một cái tên quen thuộc.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, lông mày lập tức nhíu lại.

Đầu dây bên kia, mẹ Đào nói với giọng run rẩy, nghẹn ngào như sắp khóc:

“Tùng Cẩn... Tùng Cẩn, con có thấy Tân Tân nhà bác không? Bác với ba nó tìm mãi mà không thấy! Con... con có thấy nó đến chỗ con không?”

Chu Tùng Cẩn sững người, vội vàng bước ra khỏi phòng họp tìm nơi yên tĩnh rồi bình tĩnh trấn an: “Bác gái, bác đừng hoảng. Tân Tân có chuyện gì sao ạ?”

Giọng mẹ Đào hoảng loạn, run rẩy, còn lẫn tiếng Quảng Đông, vừa lộn xộn vừa tức giận:

“Đều do cái thằng khốn nạn đó! Thằng trời đánh Tạ Tuấn! Nó ra ngoài lén lút với con bé nào, bị Tân Tân phát hiện, mấy ngày nay nó như người mất hồn! Sáng hôm qua nói là ra ngoài gặp nó nói chuyện... mà giờ tới giờ, bác với ba nó không liên lạc được nữa...!!”

Vừa nói, bà vừa bật khóc nức nở.

Chu Tùng Cẩn nghiêm giọng trấn an: “Bác gái, bác đừng quá lo. Tân Tân không còn là trẻ con nữa, sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Con không biết đâu, mấy ngày nay nó toàn uống rượu, khóc lóc... bác với ba nó...”

Chu Tùng Cẩn hỏi: “Tạ Tuấn thì sao ạ?”

“Chính cái thằng súc sinh đó! Sáng qua Tân Tân tới tìm nó, lại bắt gặp nó với con bé kia ở trong nhà! Tân Tân tát nó một cái rồi bỏ chạy. Cái đồ khốn đó còn không thèm đuổi theo, cứ để nó đi như vậy!”

“Bây giờ cả ngày lẫn đêm không thấy nó đâu, bác với ba nó chỉ sợ... chỉ sợ nó lại nghĩ quẩn như trước... thì... thì...”

Chu Tùng Cẩn nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Căn hộ ở phía Bắc thành phố của Tân Tân, hai bác có tìm chưa?”

“Căn hộ ở phía Bắc? Nó còn có căn hộ ở đó nữa à?”

Chu Tùng Cẩn: “... Chắc em ấy giấu hai bác mua. Trước đây em ấy và Tạ Tuấn gọi đó là... ‘căn cứ bí mật’.”

“Cái gì?! Bác với ba nó hoàn toàn không biết! Trời ơi cái đứa nhỏ này!”

Trước giờ mỗi lần chia tay, Đào Tân Tân luôn có thói quen chạy về nơi có kỷ niệm với người yêu cũ, rồi đập phá, đốt đồ hoặc làm ầm lên đến khi xóa sạch mọi ký ức thì mới yên lòng.

“Tùng Cẩn, con có thể dẫn bác với ba nó đến căn hộ đó xem thử được không? Nó mất liên lạc lâu vậy rồi, chắc chắn có chuyện! Nếu lỡ xảy ra chuyện gì... bác với ba nó sống sao nổi đây!!”

Nói xong bà lại òa khóc.

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn đồng hồ, vừa đúng 7 giờ rưỡi.

Tiếng khóc của mẹ Đào qua điện thoại dồn dập khẩn thiết, anh nhíu chặt mày, im lặng rất lâu không đáp.

Bên ngoài trời đã tối từ lúc nào.

Gió đêm mang theo hơi lạnh, liên tục vỗ vào khung cửa sổ.

Tin nhắn xin lỗi của Chu Tùng Cẩn đến rất vội: “Bên anh có một cuộc họp đột xuất, chắc sẽ đến trễ một chút.”

Mong chờ trong lòng Thẩm Nghi dần dần lắng xuống. Cô hơi thất vọng, nhưng không quá bận tâm, chỉ nhắn lại ngắn gọn:
“Không sao, anh cứ yên tâm họp, đừng lo.”

Thẩm Nghi nhìn chiếc bánh trước mặt, lòng rục rịch muốn ăn, nhưng vẫn cố nhịn không lén thử.

Thời gian trở nên trống rỗng và tẻ nhạt. Cô ngồi nghe gió thổi bên ngoài cửa sổ, thầm nghĩ chắc trời sắp trở lạnh thật rồi.

Ngồi lâu khiến lưng cô hơi đau, bèn đứng dậy đi vòng quanh phòng, đi vài vòng rồi lại quay về ghế ngồi.

Thời gian trôi chậm chạp, không biết đã qua bao lâu, chợt “bùm” một tiếng, một quả bóng bay vàng trên trần nhà nổ tung.

Thẩm Nghi giật mình, quay đầu nhìn thì thấy dây ruy băng ghi lời chúc mừng sinh nhật rơi lảo đảo từ trên trần xuống đất.

Cô vội vàng chạy đến, hơi tiếc rẻ nhặt dây ruy băng lên, cẩn thận gấp lại để cất giữ.

Đã 8 giờ 50 rồi, chắc Chu Tùng Cẩn sắp họp xong rồi.

Cô đứng trước gương chỉnh lại váy áo, tóc tai, rồi lại ngồi vào chỗ, nhìn điện thoại — vẫn chưa có tin gì.

Màn hình điện thoại liên tục nhảy số từng phút một.

9 giờ 05... 9 giờ 15... vẫn không có tin nhắn nào cả.

Cô nhắn: “Họp xong chưa đó, đại tổng tài!”

Sợ anh còn đang họp nên cô không gọi điện, chỉ nhắn tin nhưng vẫn không nhận được hồi âm.

Không biết đã qua bao lâu, Thẩm Nghi bắt đầu thấy buồn ngủ.

Khi cô đang chống cằm gà gật, chuông điện thoại reo lên.

Cô tỉnh táo ngay lập tức, nhìn màn hình, là cuộc gọi từ Chu Tùng Cẩn!!

Cô vui vẻ bắt máy: “Anh họp xong rồi à?”

“Thẩm Nghi.”

“Bóng bay nổ mất một cái rồi, anh mua đồ dỏm quá đấy.” Cô nửa đùa nửa trách.

“Thẩm Nghi...” Bên kia giọng anh nghe không ổn, không tiếp lời cô.

Giọng nói trầm thấp, khàn đặc, mang theo mệt mỏi.

Thẩm Nghi sững người, lập tức im lặng, chờ anh nói tiếp.

“Xin lỗi, anh... bên anh chắc còn phải trễ thêm một chút nữa.”