Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 215: Rõ ràng là chị đang đi tặng quà cho Chu Tùng Cẩn
Thẩm Tiểu Quân ngồi xếp bằng trên ghế sofa, thấy Thẩm Nghi vừa sáng sớm đã bước ra khỏi phòng thì liên tục lắc đầu, tặc lưỡi không ngừng, lại còn thở dài mấy lần.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm khiến Thẩm Nghi cảm thấy có chút không tự nhiên: “Có chuyện gì vậy?”
“Chị à.” Thẩm Tiểu Quân quăng điện thoại sang một bên, chống cằm lên tay vịn sofa, nheo mắt làm bộ quyến rũ: “Em bắt đầu nghi ngờ, hôm nay là sinh nhật của chị, hay là sinh nhật của tổng giám đốc Chu nhà chị vậy?”
“Ý em là sao?” Thẩm Nghi hơi ngơ ngác.
Tiểu Quân cười hí hửng, đưa mắt liếc từ trên xuống dưới: “Rõ ràng là chị chuẩn bị đi tặng quà cho Chu Tùng Cẩn còn gì.”
Hôm nay hiếm khi Thẩm Nghi trang điểm kỹ càng.
Hàng mi dài cong vút như cánh bướm, đuôi mắt mềm mại được kẻ nhẹ một đường, vừa khéo khiến cả gương mặt thêm phần quyến rũ.
Làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi mềm mại như cánh đào.
Mái tóc dài vừa phải được uốn thành từng lọn sóng mềm mại, phần đuôi lượn nhẹ khẽ lướt qua xương quai xanh.
Chiếc khuyên tai hình hoa trà lấp lánh đính nơi vành tai, lấp lóe ánh sáng tinh tế.
Cô mặc một chiếc đầm hai dây màu trắng lạnh, eo bó, chân váy xoè nhẹ nhàng, bên ngoài khoác thêm một chiếc cardigan dịu dàng.
Cả người toát lên khí chất thanh nhã, trầm tĩnh và tao nhã.
Nghe ra được ý trêu chọc của em gái, Thẩm Nghi cúi đầu ngắm lại bộ đồ mình đang mặc: “Có phải chị ăn mặc hơi quá không? Ban ngày còn phải đi làm nữa mà.”
“Không, không!” Thẩm Tiểu Quân lập tức bật dậy, giơ tay ngăn lại: “Đừng thay, cứ như vậy, tối nay đảm bảo khiến anh ấy chết mê chết mệt!”
Thẩm Nghi đỏ bừng cả vành tai, bật cười: “Có cần nói quá lên thế không…”
…
May là hôm nay không có cảnh quay, nên chiếc váy dài này cũng không ảnh hưởng gì đến công việc.
Dù vậy, sự ăn mặc trang trọng khác thường của cô vẫn khiến nhiều đồng nghiệp chú ý. Mọi người lần lượt vây lại hỏi han, tò mò xem tối nay cô có hẹn hò với ai không.
Nếu không phải chị Nguyên trừng mấy cái ánh mắt giả vờ nghiêm khắc xua đuổi đám nhiều chuyện, e là những lời trêu chọc ấy sẽ kéo dài đến tận giờ tan ca.
Tưởng Nguyên gác một chân lên bàn cô, liếc mắt ra hiệu: “Tối nay được về sớm đấy.”
Thẩm Nghi vội vàng mỉm cười: “Không cần đâu chị Nguyên. Em tan ca bình thường là được rồi.”
Tưởng Nguyên nhún vai: “Tùy em.”
Nói rồi, chị ấy rút từ túi ra một phong bao lì xì đưa cho cô: “Chúc mừng sinh nhật.”
Thẩm Nghi mở ra xem, bên trong là một tờ giấy đỏ, trên đó viết bằng nét chữ bay bướm: “Ba ngày nghỉ phép không lý do.”
Thẩm Nghi cười tít mắt, mừng rỡ nói: “Cảm ơn chị Nguyên!”
Tưởng Nguyên phất tay một cái đầy phong cách, rồi quay người rời đi.
…
Ban ngày trôi qua nhanh như cảm xúc trong lòng Thẩm Nghi - vui vẻ, bồi hồi và thấp thỏm.
Tan làm, bên ngoài gió thu bắt đầu se lạnh, cô lập tức cảm thấy mình mặc hơi phong phanh.
Nghĩ đến lời dặn dò hôm qua của Chu Tùng Cẩn, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác ấm áp. Đồng thời, cô cũng tưởng tượng ra vẻ mặt khi anh nhìn thấy mình chắc chắn sẽ càm ràm vì cô không nghe lời.
Chú Trạch vẫn đợi cô ở chỗ cũ, đón cô xong, cũng không khỏi qua gương chiếu hậu mà ngắm cô thêm vài lần.
“Cô Thẩm, hôm nay cô thật sự rất xinh đẹp.”
Thẩm Nghi mỉm cười lễ phép: “Cảm ơn chú Trạch.”
Chú đưa cô tới dưới nhà của Chu Tùng Cẩn. Khi Thẩm Nghi xách túi lên lầu thì anh vẫn chưa về.
Cô nhìn đồng hồ, mới 6 giờ rưỡi tối. Chu Tùng Cẩn nói cuộc họp sẽ kết thúc lúc 7 giờ rưỡi, sau đó là tan làm.
Vậy là, còn hơn một tiếng nữa.
Dì Sài đã về từ trước, nhưng căn nhà rõ ràng đã được bà trang trí cẩn thận.
Thẩm Nghi đứng dưới chùm bóng bay màu bạch kim treo lơ lửng trên trần, tay vuốt nhẹ những sợi ruy băng kim tuyến rủ xuống, trên đó in đủ thứ ngôn ngữ, viết dòng chữ:
“Chúc mừng sinh nhật lần thứ 24 của Thẩm Nghi – ngày 25 tháng 9 năm 2022.”
Cô nhìn hàng chữ đó, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác quen thuộc.
Sau một hồi nhớ lại, mới chợt nghĩ đến tấm ảnh đặt trên bàn làm việc trong phòng ba.
Đó là tấm hình kỷ niệm sinh nhật 8 tuổi của cô, ba đã nhờ một đồng nghiệp có máy ảnh chụp giúp ở cổng khu nhà.
Ba từng viết một dòng chữ lên ảnh, chính là lời chúc mừng sinh nhật hôm ấy.
Kiểu trình bày dòng chữ, y hệt như trên dây ruy băng trước mặt.
Thời gian trôi qua, đứa bé tám tuổi năm đó giờ đã hai mươi tư. Ký ức về tấm ảnh chụp chung ngày ấy giờ đã nhạt nhòa, còn người từng chúc cô sinh nhật vui vẻ năm đó... lại chẳng còn nữa.
Và hôm nay, người thay thế ông, là Chu Tùng Cẩn.
Thẩm Nghi bước qua từng dải dây kim tuyến, cảm xúc ngổn ngang. Cô nhìn hàng chữ quen thuộc, mắt dần nhòe đi.
Khi hoàn hồn lại, nước mắt đã lăn dài trên má.
Cô nhẹ nhàng lau đi giọt lệ cảm động, bước đến bàn tiệc chính giữa phòng khách.
Trên bàn bày sẵn nến chưa đốt, bộ bát đũa tinh xảo, cùng chiếc bánh sinh nhật bí ẩn được đóng gói cẩn thận.
Chu Tùng Cẩn đã dặn cô, không được lén xem bánh, cũng không được thắp nến trước, tất cả phải đợi anh về.
Thẩm Nghi chống cằm lên bàn, lấy lại bình tĩnh, bắt đầu tò mò nhìn chằm chằm vào hộp bánh.
Dù ngó một hồi vẫn không đoán ra kiểu dáng bên trong, cô vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời, không hề động vào.