Giọng anh vang lên không đều, hình như vẫn còn đang th* d*c. Âm điệu trầm thấp, mang theo sự lo lắng và bất lực.
Nghe thấy có gì đó không ổn, cô hỏi ngay: “Anh sao vậy? Anh đang ở công ty à?”
Phía bên kia điện thoại, giọng anh im lặng một lát, cố gắng đè nén tâm trạng rối ren trong lòng, trả lời một cách bình tĩnh: “Thẩm Nghi, đợi anh về rồi nói tiếp được không?”
Hàng mi dài của cô khẽ run, cảm xúc trong lòng như một quả bóng bay đứt dây, lặng lẽ trôi lên không trung, cuối cùng nổ tung trong một tầng mây mà chẳng ai nhìn thấy.
Cô không hỏi thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Được.”
“Thẩm Nghi.” Anh lại gọi tên cô, giọng nặng trĩu, đến cuối cùng lại chẳng thốt nên lời nào.
Cuối cùng, qua điện thoại, từng chữ rõ ràng vang lên, chậm rãi mà chân thành: “Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Cô cố gắng nuốt xuống nỗi nghẹn ngào trong lồng ngực, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Cảm ơn.”
Sau khi cúp máy, bàn tay của Chu Tùng Cẩn cứng đờ rút ra từ túi áo khoác một chiếc hộp quà nhỏ màu đen, trông rất tinh xảo.
Anh mở nắp hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương độc đáo.
Viên kim cương lớn ở giữa được cắt thành hình hoa mai, mỗi cánh hoa đều tượng trưng cho sự thủy chung và tình yêu. Đường nét tinh tế uốn lượn mềm mại, dưới ánh sáng hắt qua khe cửa, lấp lánh ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng mờ mờ phản chiếu lên đôi mắt u tối của anh, anh khẽ nhắm mắt lại để che giấu cảm xúc nặng nề trong lòng, rồi nhẹ nhàng đóng nắp hộp lại, nhét vào túi áo khoác.
Anh cau mày, đẩy cánh cửa dày của lối cầu thang bệnh viện, bước vào hành lang.
Đèn đỏ trước cửa phòng cấp cứu sáng rực, hàng ghế trong hành lang lạnh lẽo. Ba mẹ của Đào Tân Tân sắc mặt tái nhợt, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, trông mệt mỏi đến kiệt sức.
Hành vi tự hủy hoại bản thân gần như điên loạn của Đào Tân Tân lại một lần nữa tái diễn sau nhiều năm.
Khi Chu Tùng Cẩn cùng ba mẹ cô ấy phá cửa xông vào, Đào Tân Tân đã nằm bất động trong phòng tắm bừa bộn, máu từ cổ tay chảy ra nhuộm đỏ cả bồn nước. Màu đỏ thẫm cùng mùi máu tanh nồng nặc khiến mẹ cô ấy suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Chu Tùng Cẩn nhanh tay đỡ lấy thân thể đang lảo đảo của mẹ Đào, giúp bà dựa vào vai chồng mình, sau đó lập tức bế Đào Tân Tân lúc ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê, ba bước thành hai lao ra khỏi phòng...
Khi Cố Hoài và Lâm Thiên Tiêu đến bệnh viện, cửa phòng cấp cứu vẫn còn đóng kín.
“Bác trai, bác gái.” Lâm Thiên Tiêu vội vàng ngồi xuống bên cạnh hai người lớn, hỏi thăm tình hình: “Tân Tân thế nào rồi ạ?”
Ba Đào lắc đầu đau lòng, không thốt nên lời.
“Không sao đâu, Tân Tân mệnh lớn mà.” Lâm Thiên Tiêu nhìn về phía phòng cấp cứu, cố gắng an ủi.
Cố Hoài đi phía sau Lâm Thiên Tiêu một chút, ánh mắt lặng lẽ rời khỏi hai vợ chồng nhà họ Đào, chuyển sang Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở đối diện.
Bộ vest xanh đậm được cắt may chỉn chu, khoác ngoài là chiếc áo choàng đen cao cấp thiết kế riêng, cổ áo hai hàng cúc tinh tế.
Cà vạt họa tiết kẻ mờ nhạt, cài thêm kẹp kim cương sáng bóng.
Tóc đen được cắt gọn, tạo kiểu cẩn thận đầy nam tính.
Trang phục tươm tất đến mức gần như trang trọng, vậy mà lúc này anh lại đang ngồi một mình, bao quanh là bầu không khí lạnh lẽo và u uất.
Trên tay áo và ngực áo khoác còn dính vài vết máu sẫm màu, khiến cả người anh càng thêm nét mỏi mệt và bất lực rõ rệt.
Cố Hoài chợt nhớ đến Thẩm Nghi, chợt nhận ra hôm nay là một ngày đặc biệt.
Nếu Chu Tùng Cẩn đang ở đây, vậy Thẩm tiểu thư đó… đang ở đâu?
Anh im lặng ngồi xuống đối diện Chu Tùng Cẩn, lén nhìn anh ấy vài lần.
Không rõ tâm trạng nặng nề của anh lúc này là vì Đào Tân Tân vừa tự tử đang cấp cứu trong kia, hay vì Thẩm Nghi người con gái đang một mình đón sinh nhật nơi nào đó.
Hoặc có lẽ… là cả hai?
(Bạn Quýt: đến người ngoài cuộc như CH đều nhận ra nếu CTC ở bệnh viện có nghĩa là TN đang một mình cô đơn. tại sao CTC lại ko nói thật với TN, tại sao không gọi cô đến cùng. Quýt ghét cái thái độ không rõ ràng lại luôn muốn khống chế hết thảy trong tay này của CTC. GHÉT!!!)