Nhân viên phục vụ bên trong nhìn lướt qua thẻ phòng của hai người, mỉm cười thân thiện rồi đưa họ vào một phòng tắm suối nước nóng riêng biệt.
Cô ấy ân cần dẫn hai người thay áo choàng tắm, cất giữ quần áo.
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, cô mang vào bồn suối một khay trái cây, rượu vang, xà phòng, nến cùng nhiều đồ dùng và món ăn khác, rồi lặng lẽ khép cửa lại.
Khóa cửa tự động khóa từ bên trong.
Thẩm Nghi ngồi bên mép bồn, tò mò quan sát những vách đá trong phòng suối, nhìn dòng nước nóng bốc hơi chảy róc rách từ giả sơn xuống mặt nước, bất giác thắc mắc: “Suối này nước chảy thế, có bị tràn ra ngoài không?”
“Đây là dòng nước chảy tuần hoàn.”
Chu Tùng Cẩn đứng quay lưng về phía cô, tay nới lỏng dây áo choàng tắm màu đen, để lộ bờ lưng rắn chắc và đường eo mượt mà.
Thẩm Nghi lập tức dời mắt đi, tâm trí bắt đầu lơ đãng, đôi chân trắng ngần bất giác thả xuống suối. Nhưng vừa chạm nước, cô giật nảy mình, vội co chân lại: “Nóng quá!”
Chu Tùng Cẩn quay người nhìn cô, rồi như đã đoán được, mỉm cười dịu dàng: “Cẩn thận.”
Nói xong, anh bước chầm chậm xuống nước, đôi chân dài nhàn nhã dìm vào làn nước nóng, tiến dần về phía cô.
Gò má Thẩm Nghi đỏ bừng, cô chống hai tay lên đá ven bờ, đầu ngón chân chạm thử mặt nước, vẫn không dám xuống hẳn.
Chu Tùng Cẩn chẳng mấy bận tâm đến độ nóng của nước, nửa thân trên để trần, nửa dưới ẩn hiện trong làn nước gợn sóng.
“Không sao đâu, đừng vội.”
Anh đứng trong nước, nhẹ nhàng cầm lấy chân cô, từ tốn dẫn dắt cô làm quen với nhiệt độ. Khi cô đã quen, anh lại dắt tay cô xuống thử nước.
“Đừng sợ, có anh đỡ em.” Giọng anh dịu dàng an ủi.
Dưới sự hướng dẫn của anh, Thẩm Nghi dần quen với nhiệt độ của suối, cuối cùng hạ quyết tâm, dang tay ôm cổ anh, hai chân trượt xuống nước, tự nhiên vòng qua eo anh, để anh bế từng chút một đưa cô vào suối.
Nước nóng quấn lấy vai cô, khiến cô run lên, ôm chặt anh hơn, nhanh chóng cảm thấy mình như con heo bị luộc trong nước sôi, toàn thân đỏ ửng vì sức nóng.
Nhưng không lâu sau, khi cơ thể hoàn toàn thích nghi, cô bắt đầu cảm nhận rõ người đàn ông đang kề sát lồng ngực mình.
“Anh... Chu Tùng Cẩn, anh thả em xuống đi.”
Càng dính chặt càng nóng hơn.
Chu Tùng Cẩn đúng lúc buông tay.
Vừa chạm chân xuống đáy bồn, Thẩm Nghi lập tức xoay người, một tay khua nước, tay kia bám vào vách đá, nhanh chóng bơi sang bên kia bồn suối, nhắm đến đĩa cà chua bi.
Vị mát lạnh ngọt dịu tràn vào miệng, khiến cô cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Chu Tùng Cẩn nhìn cô, thầm cảm thấy đáng yêu. Anh cũng bơi lại gần, nhẹ nhàng vây lấy cô vào trong vòng tay mình.
Cúi đầu thấy cô đang chăm chú ăn từng quả nhỏ, anh hỏi: “Ngọt không?”
“Ngọt.”
Thẩm Nghi lại cầm một quả dâu tây đỏ mọng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa phát hiện ánh mắt anh đang nhìn cô chăm chú, trong mắt còn ẩn hiện sự thèm muốn khó hiểu, ánh nhìn ấy có phần... ngây ngốc.
Thế là cô chủ động lấy trong khay một quả dâu to đẹp, đưa tới bên môi anh: “Anh thử xem?”
Chu Tùng Cẩn hé môi theo phản xạ, cúi đầu định cắn quả dâu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
Thẩm Nghi thấy anh thất thần, liền xoay cổ tay, nghịch ngợm rút quả dâu ra, khiến miệng anh cắn hụt.
Nhìn thấy biểu cảm bị lừa kia, cô bật cười, vai run lên vì nhịn không nổi, cười một lúc rồi lại đưa quả dâu tới trước môi anh: “Ăn đi.”
Ánh mắt sâu thẳm của Chu Tùng Cẩn ánh lên ý cười, thong thả cúi xuống định cắn, nhưng lần này... Thẩm Nghi lại tiếp tục né tránh.
Lần thứ ba, anh không để cô kịp giở trò nữa, nhanh chóng ngậm lấy... Nhưng mục tiêu lại không phải quả dâu...
Đầu lưỡi anh khẽ l**m qua ngón tay cô.
Thẩm Nghi cảm thấy như có dòng điện chạy thẳng từ đầu ngón tay lên tận óc, giật nảy người, vội rụt tay lại. Quả dâu đỏ mọng rơi tõm xuống suối, bắn lên một vòng nước nhỏ.
“Quả này không ngon.”
Chu Tùng Cẩn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn Thẩm Nghi đang ngượng đến mức đờ người.
Thẩm Nghi chớp mi nhanh: “Anh... anh còn chưa ăn mà.”
Cô đỏ bừng tai, định chọn quả khác cho anh, chưa kịp lấy thì khuôn mặt đã bị bàn tay anh giữ lấy, nụ hôn mạnh mẽ bất ngờ ập xuống.
Cô chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng mềm nhũn, tựa vào lòng anh, đáp lại cái ôm ấy.
Chu Tùng Cẩn cảm nhận được sự đáp lại của cô, nhớ đến cả ngày hôm nay phải kìm nén, nụ hôn trở nên càng cuồng nhiệt.
Môi lưỡi cô dịu ngọt như trái cây chín mọng... Một tay anh không tự chủ ôm lấy sau đầu cô, hôn ngày càng sâu hơn.
Tay còn lại như con cá trượt dài theo làn nước...