Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 207: Có bể riêng dành riêng cho VIP...

Thẩm Nghi đặt mấy thiết bị cỡ lớn vào hai phòng trợ lý, cảm ơn họ đã vất vả và nói rằng buổi tối có thể tự do hoạt động, không cần để ý đến cô.

Hai người kia vừa hoàn thành công việc, được “giải thoát” nên vui mừng hò reo như trẻ con.

Thấy Thẩm Nghi còn đeo máy ảnh và laptop nặng trịch, cả hai nhiệt tình đề nghị giúp cô mang lên phòng.

Thẩm Nghi vội vàng từ chối: “Không cần, không cần. Để tôi tự mang lên là được.”

Một trong hai trợ lý hơi sững lại, ít khi thấy cô lúng túng như vậy, liền nhướng mày trêu: “Chị Thẩm Nghi, chị vội vàng thế làm gì? Chẳng lẽ trong phòng chị đang giấu đàn ông à?”

Thẩm Nghi: “…”

“Về phòng đi, đừng đùa nữa.” Cô lấy lại vẻ bình thản, đuổi khéo hai trợ lý quay về phòng mình.

Lúc ấy trời vẫn chưa tối hẳn, Thẩm Nghi một mình đi thang máy lên tầng tám. Ánh mắt cô lạnh nhạt đảo quanh hành lang, xác nhận không có ai mới lấy thẻ phòng ra, mở cửa bước vào phòng suite của Chu Tùng Cẩn.

Vừa đóng cửa, đặt laptop và máy ảnh xuống, phía sau liền có một người ôm lấy cô.

Một gương mặt áp sát vào thái dương bên phải của cô, cọ nhẹ vài cái, rồi vùi mặt vào cổ cô, giọng trầm thấp đầy uỷ khuất: “Sao em không trả lời tin nhắn của anh?”

Thẩm Nghi cảm thấy anh lúc này chẳng khác gì một chú chó săn lớn u sầu, bật cười: “Em đang làm việc, sao trả lời được?”

Chu Tùng Cẩn nắm hai tay cô, vòng qua eo cô ôm lại: “Cả ngày hôm nay anh cứ nghĩ về em mãi.”

“Chu Tùng Cẩn.” Thẩm Nghi nghiêng đầu, sống mũi va trúng sống mũi anh, lườm một cái: “Anh cả ngày đều lẽo đẽo theo em!”

Chu Tùng Cẩn: “... Chỉ là tình cờ thôi.”

“Tình cờ?” Thẩm Nghi nhướng mày, bắt đầu kể tội: 

“Lúc em ăn trưa trong nhà hàng, ai là người dẫn một đám người đi nghênh ngang, không ngồi phòng riêng mà nhất quyết ngồi chỗ nổi bật giữa đại sảnh?”

“Lúc em đang chụp hình, ai là người cứ quanh quẩn gần hiện trường? Cuối cùng còn dọn ghế, giăng lều ngồi gần đó uống trà?”

“Uống trà thì thôi đi, còn cứ nhìn về phía em mãi. Làm mấy cô trợ lý trẻ bên em lo lắng đến mức phân tâm suốt buổi.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Anh bình thản đáp: “Anh chỉ là muốn... đi làm cùng em.”

“Anh đừng quấy rầy công việc của em là tốt lắm rồi.” Thẩm Nghi giả vờ nghiêm túc nói.

Chu Tùng Cẩn: “…”

Anh im lặng lảng sang chuyện khác: “Thẩm Nghi, tối nay ăn gì?”

Ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp vai cô, giúp cô giảm mỏi sau một ngày vác máy ảnh, miệng bắt đầu kể tên món ăn: “Đặc sản ở thành phố S có cua ngâm rượu, gà ủ rượu, canh Tam Tiên, gà Dược Thang, thịt kho mắm đậu…"

Thẩm Nghi ngừng “buổi kiểm điểm”, nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cua ngâm rượu đi.”

Chu Tùng Cẩn mỉm cười gật đầu: “Được, vậy ăn cua ngâm rượu.”

Đêm thu trong thành phố, sương dày và hơi lạnh ẩm thấp. Hai người thay trang phục đơn giản, nhân lúc trời tối ghé đến một quán cua ngâm rượu nổi tiếng nằm trong ngõ nhỏ.

Trên đường quay lại khách sạn, họ đi ngang qua công viên rừng núi phía sau, nơi được trang trí bằng hàng loạt đèn gỗ, ánh đèn nhiều màu lung linh lãng mạn, phản chiếu lên lá rụng rợp khắp lối đi, tạo nên một khung cảnh thơ mộng.

Thấy Thẩm Nghi có vẻ thích thú, Chu Tùng Cẩn nhớ đến lời giới thiệu lúc ban ngày của Tổng giám đốc Phùng: sau cánh rừng kia còn có mấy hồ suối nước nóng, ngâm mình ở đó rất dễ chịu.

Trong mắt anh thoáng hiện lên tia sáng, kéo tay cô ra hiệu: “Dạo thêm một chút nhé?”

Hai người thong thả tản bộ trong công viên. Thẩm Nghi say mê ngắm những chiếc đèn gỗ thủ công treo trên cây, mải mê nhìn từng cái một, chẳng nhận ra mình đang bị anh dẫn đi sâu vào trong.

Bỗng đâu vang lên tiếng suối róc rách vọng lại từ phía trước.

Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn, phía xa là ánh sáng dịu dàng ẩn sau những tán cây rậm rạp, còn có làn hơi nước mờ ảo lơ lửng trong không khí.

Cô nhanh chóng để ý đến cánh cổng đá tinh xảo bên cạnh, trên xà ngang khắc mấy chữ to: “Lối vào suối nước nóng”.

“Suối nước nóng?” Thẩm Nghi nhìn Chu Tùng Cẩn đầy ngạc nhiên, anh cũng làm bộ kinh ngạc: “Không ngờ khách sạn này còn có suối nước nóng.”

Thẩm Nghi thấy anh cúi đầu nhìn mình, liền giả vờ như chợt nảy ra ý tưởng: “Hay là… vào thử đi?”

“Là tắm riêng hay tắm chung thế?” Cô hỏi tiếp.

“Chắc là… tắm chung.” Anh trả lời.

Nhớ đến lần trước hai người cùng trong bồn tắm... Thẩm Nghi bất giác đỏ bừng tai.

Nếu thật sự vào đó, cô chắc chắn không thể kiểm soát nổi anh. Huống hồ, các bể nước nóng ở đây lại còn kiểu mở, lỡ bị ai thấy thì...

Cô vừa nghĩ vậy, vừa định quay người đi thì đã bị Chu Tùng Cẩn kéo lại.

Anh thu ánh mắt từ cổng suối nước nóng về, như đoán được suy nghĩ của cô, ghé sát tai cô, khàn giọng thì thầm: “Có bể riêng dành cho VIP...”

Giọng anh mang theo sự quyến rũ đầy ngẫu nhiên, đặc biệt là khi nhấn nhá hai chữ “bể riêng”, âm thanh trầm thấp như kéo dài nhịp tim.

Thẩm Nghi bị anh dụ đến choáng váng, đầu óc nóng ran, để mặc anh kéo vào cổng...