Hai người quấn quýt trong bể nước suối nóng gần hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, Thẩm Nghi không chịu nổi nữa, khe khẽ nói muốn quay về.
Chu Tùng Cẩn đang ôm cô, nhẹ nhàng hôn lên từng tấc da, như muốn xoa dịu cảm xúc vẫn còn cháy bỏng trong người. Nghe cô nói vậy, anh đành nén lại h*m m**n tiếp tục, vừa dỗ dành vừa bế cô ra khỏi nước.
Không biết là do nước suối quá nóng, hay do hai người thân mật quá mức, lúc được anh bế ra khỏi bể, cả người Thẩm Nghi đã mềm nhũn, tay chân rũ rượi không còn chút sức lực.
Chu Tùng Cẩn bế cô đi tắm tráng, sau đó dùng khăn tắm sạch bọc cô lại rồi đặt lên ghế dài bên bờ nghỉ ngơi.
Qua một lúc, thấy cô đã hồi phục đôi chút, anh mới dắt tay cô trở lại thay đồ.
Từ suối nước nóng ấm áp bước ra rừng cây gió thu thổi lạnh lẽo, Thẩm Nghi hắt hơi liền mấy cái.
Chu Tùng Cẩn thấy vậy liền cởi áo khoác dạ của mình đắp lên vai cô, ôm cô thật chặt.
Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Nghi vùi trong cổ áo dày của anh, làn da bị nước nóng làm đỏ ửng vẫn chưa tan đi, dưới ánh đèn giữa rừng lộ ra sắc hồng rất quyến rũ.
Cô ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ trong áo khoác, đôi mắt long lanh ngước nhìn người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, vẫn đứng bên cửa suối nước nóng lưu luyến chưa rời: “Chúng ta về phòng đi.”
“Lạnh à?” Chu Tùng Cẩn khẽ siết chặt áo khoác quanh người cô, chỉnh lại cẩn thận.
“Không.” Thẩm Nghi lắc đầu, nhìn anh, “Em sợ anh ăn mặc thế này sẽ lạnh.”
“Anh ổn, muốn đi dạo thêm chút.” Nhớ lại sự thân mật lúc nãy bị gián đoạn, anh cố tình hạ giọng, cúi đầu áp trán vào trán cô, nói giọng buồn bã: “Anh cần... hạ nhiệt.”
Thẩm Nghi hiểu ngay ý anh, nhón chân lên, dùng trán cụng nhẹ vào trán anh như trừng phạt: “Tham lam quá mức.”
Chu Tùng Cẩn cụng mũi vào mũi cô, hơi thở ấm áp quyện vào nhau, khẽ cười: “Thẩm Nghi, mười ngày nay chúng ta mới gặp được có hai lần.”
Thẩm Nghi lập tức né tránh hơi thở của anh, ngẩng đầu, khẽ cắn vào chóp mũi vừa áp sát lại của anh, chỉ mỉm cười không nói gì.
Chu Tùng Cẩn lập tức cảm thấy chóp mũi ngưa ngứa, lan thẳng vào tim. Anh khựng lại trong chốc lát, cúi mắt nhìn cô thật sâu.
Dạo gần đây cô rất thích cắn anh.
Cằm, tai, mũi, ngón tay… không dùng nhiều sức, giống như một con mèo nhỏ biết kiểm soát lực đạo, đôi khi còn đưa lưỡi l**m nhẹ.
Như lúc này, cắn xong lại cười thỏa mãn.
…
Hai người vừa trêu chọc nhau vừa đi dạo, chợt thấy bên kia con đường nhỏ có người đang đi tới.
Thẩm Nghi hoảng hốt, vội vàng kéo tay Chu Tùng Cẩn đổi hướng, cúi đầu đi thật nhanh: “Đi mau!”
“Sao thế?” Tay bị cô kéo về phía sau, Chu Tùng Cẩn cố ý đi chậm hơn, ánh mắt hờ hững liếc về phía bóng người có phần quen thuộc kia.
“Chu tổng?” Có người từ phía sau gọi anh.
Thẩm Nghi vốn định giả vờ không nghe thấy, nhưng lại bị Chu Tùng Cẩn khẽ kéo trở lại, vòng tay qua eo cô, cùng nhau đối mặt với người đang bước đến.
Không thể tránh được nữa, Thẩm Nghi đành nhắm mắt lại, âm thầm hít sâu một hơi.
Quan Phàm bước tới, mỉm cười chào Chu Tùng Cẩn: “Chu tổng, đúng là anh rồi.”
Nhìn rõ người đang được anh ôm trong lòng là Thẩm Nghi, trên mặt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên: “Hai người…”
“Anh Quan.” Chu Tùng Cẩn gật đầu nhẹ, “Đến tắm suối nước nóng à?”
“Đúng vậy, vừa ăn tối với Tổng Giám đốc Phùng xong.” Vừa nói, ánh mắt anh vừa tò mò quan sát hai người, biểu cảm như bừng tỉnh ra điều gì, thoáng chút phức tạp.
Cũng đúng thôi, tổng giám đốc và người đẹp, gặp nhau nơi xa, xúc động dẫn đến bùng cháy. Chuyện kiểu này, trong giới giải trí chẳng lạ gì.
Gặp phải một người đàn ông chất lượng như Chu Tùng Cẩn, cho dù đã có bạn trai cũng chẳng có gì là lạ. Quan Phàm nghĩ vậy, cảm giác ngỡ ngàng khi mới thấy Thẩm Nghi liền tan biến.
Anh cười cười, đùa vui: “Bảo sao lúc tối mời anh ăn tối, Tổng Giám đốc Phùng mời mãi anh không đi, hóa ra là... hẹn hò với người đẹp mới quen.”
Ánh mắt anh dừng lại trên người Thẩm Nghi. Cô nghe vậy, nét mặt hơi cứng lại… anh ta hiểu nhầm rồi.
“Anh Quan.” Chu Tùng Cẩn ôm chặt eo cô, bình thản gật đầu: “Thẩm Nghi là bạn gái tôi.”
Quan Phàm sững người thật sự.
Một lúc sau, vẻ mặt phức tạp dần tan biến, thay vào đó là vẻ sáng tỏ.
Anh còn tưởng... hai người chỉ mới quen nhau hôm nay...
“Vậy là…” Cuối cùng anh cũng hiểu ra mối quan hệ của họ, bất giác cảm thấy hơi xấu hổ vì mấy suy nghĩ định kiến vừa rồi.
Anh nhìn Thẩm Nghi, có phần khó tin: “Cô Thẩm ban ngày nói... bạn trai mở công ty nhỏ, là chỉ... Chu tổng sao?”
Thẩm Nghi cụp mắt, xem như ngầm thừa nhận.
Ngược lại, Chu Tùng Cẩn mỉm cười, cúi đầu liếc nhìn cô.
Mở... công ty nhỏ à?
“Quan lão sư, bọn tôi không làm phiền anh tắm suối nữa, tụi tôi về trước đây.” Thẩm Nghi không muốn nói chuyện nhiều, khẽ siết tay Chu Tùng Cẩn ra hiệu.
Chu Tùng Cẩn đã đạt được mục đích, cũng không để tâm nhiều, liền gật đầu chào Quan Phàm.
“Vậy tôi không quấy rầy buổi hẹn của hai người nữa.” Quan Phàm bắt tay với Chu Tùng Cẩn, vẫy tay chào Thẩm Nghi rồi cười tạm biệt.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, trên mặt anh vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng thì thầm suy nghĩ.
Một người là tổng giám đốc của Tập đoàn An Hạ, một người chỉ là nhiếp ảnh gia nhỏ.
Hai người là người yêu… thậm chí còn khiến anh thấy khó tin hơn cả chuyện tình một đêm mà anh vừa tưởng tượng ra ban nãy.
Nhưng rồi anh lại nhìn gương mặt và khí chất nổi bật của Thẩm Nghi, cũng có thể tạm hiểu được.
Dù sao thì… yêu đương cũng khác với kết hôn mà.