Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 202: Lão chủ tịch Chu có biết phần hiếu thảo này của anh không?

Thành phố S và Cẩm Thành không cách nhau bao xa, đều thuộc cùng một tỉnh. Thành phố này nổi tiếng trong cả nước nhờ hệ sinh thái cây xanh phong phú và khí hậu tự nhiên dễ chịu, là nơi lý tưởng để du lịch nghỉ dưỡng.

Trước đây khi đi chụp hình cho nghệ sĩ, Thẩm Nghi được Tưởng Nguyên đặc biệt sắp xếp cho hai trợ lý nam mới tốt nghiệp đi cùng để phụ cô mang vác thiết bị và điều chỉnh ánh sáng.

Ba người đi xe theo tuyến đường xuyên rừng rậm rạp, cuối cùng đến khách sạn mà ban tổ chức sắp xếp.

Khách sạn này ba mặt tựa núi, phía trước là bãi cỏ rộng lớn, cảnh quan tuyệt đẹp.

Nhưng ngay khi cả ba vừa kéo hành lý vào bên trong để làm thủ tục nhận phòng, liền gặp rắc rối.

Lễ tân cho biết, chỉ còn lại một phòng tiêu chuẩn dành cho ba người, các phòng khác hôm nay đều kín do có hoạt động đặc biệt, chỉ còn lại phòng Tổng thống.

“Bên tôi đã báo số người là ba người, phía tiếp tân của Tập đoàn Húc Dương đã đặt trước hai phòng rồi mà.” Thẩm Nghi nói.

Húc Dương chính là bên tổ chức sự kiện lần này, đồng thời cũng là sân golf đã mời Thẩm Nghi đến.

“Việc các cô trao đổi gì trước thì bên tôi không nắm được,” cô gái lễ tân nở một nụ cười gượng gạo, “Thông tin hiện tại trong hệ thống chỉ hiển thị có một phòng thôi.”

“Hả... Chị Thẩm Nghi, giờ phải làm sao?” Hai cậu thực tập sinh đều đưa mắt cầu cứu nhìn cô.

“Chị sẽ liên hệ lại bên Húc Dương.” Thẩm Nghi trấn an họ.

Tổng giám đốc Húc Dương – ông Phùng là một người đàn ông thấp lùn tầm hơn năm mươi tuổi, lúc này đang ngồi trong phòng khách sang trọng của sân golf, tiếp đón một vị khách quý vừa đến bất ngờ.

Nhìn người đàn ông ngồi đối diện mặc vest chỉnh tề, khí chất nghiêm túc nhưng vẫn mang theo vài phần bụi bặm của hành trình dài, ông Phùng vừa rót trà vừa cười tươi nói:

“Chu Tổng, cơn gió nào đưa ngài tới đây vậy?”

Chu Tùng Cẩn đón lấy ly trà bằng bàn tay thon dài, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua bãi cỏ sân golf bên ngoài cửa sổ sát đất, cười nhạt:

“Tôi nghe nói ông Phùng mới khai trương một sân golf mới ở thành phố S. Mà đúng lúc ba tôi... gần đây lại đam mê môn này, nên tôi đến trước để xem qua giúp ông ấy.”

Nghe nhắc đến "lão chủ tịch Chu", ông Phùng càng thêm cung kính, cười rạng rỡ:

“Tôi đoán rồi mà, thì ra là ngài đến vì muốn làm tròn chữ hiếu với ông cụ nhà mình.”

Ông vừa nói vừa quan sát từ đầu đến chân Chu Tùng Cẩn, sau lại liếc mắt nhìn người trợ lý ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh anh, nửa đùa nửa thật:

“Vừa nãy nhìn khí thế của ngài, tôi còn tưởng ngài đến để thâu tóm luôn cái sân golf này của tôi cơ.”

Trợ lý Giang Tử Dương ngồi bên lặng lẽ lẩm bẩm trong lòng: Chẳng phải thế sao, vừa xuống máy bay ở Cẩm Thành là đã lái xe vội vã đến đây. Không biết lão chủ tịch Chu có biết con trai mình hiếu thảo tới mức sốt ruột như thế này không?

Chu Tùng Cẩn mỉm cười: “Ông Phùng lại nói đùa rồi.”

Ông Phùng nhiệt tình mời mọc: “Ngài đã đến đây, chi bằng ở lại trải nghiệm toàn bộ dịch vụ của bên tôi. Nơi này phong cảnh rất đẹp, ngài chỉ cần nghỉ vài hôm là sẽ thấy rõ. Tôi tin ông cụ Chu cũng sẽ rất thích chỗ này.”

Nói rồi, ông quay sang dặn nữ thư ký bên cạnh: “Sắp xếp hai phòng suite cho Chủ tịch Chu và vị trợ lý đi cùng.”

“Vâng ạ.” Cô thư ký đáp lời, nhanh chóng đặt sổ tay xuống, rời khỏi phòng để đi thu xếp.

Giang Tử Dương liếc nhìn bóng dáng cô thư ký ấy.

Anh đã để ý cô ta từ nãy, vì cô gái đó nhiều lần lén nhìn về phía anh.

Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, tóc xoăn nhẹ, đeo kính gọng bạc mảnh, mặc bộ váy trắng công sở, phong thái giản dị mà gọn gàng.

Trông cô còn khá trẻ, nhưng có thể làm thư ký ở vị trí này thì năng lực chắc chắn không tệ, Giang Tử Dương thầm đánh giá.

Khoảng mười phút sau, cô thư ký quay lại sau khi gọi điện xong. Ông Phùng có chút tò mò hỏi:

“Chỉ đặt thêm hai phòng thôi mà gọi điện lâu vậy sao?”

Cô thư ký bình tĩnh trả lời: “Phòng bị thiếu là của một ê-kíp chụp hình được chúng ta mời đến. Họ thiếu mất một phòng.”

“Thiếu thì đặt thêm một phòng là được chứ gì?” Ông Phùng hỏi lại.

Cô thư ký chậm rãi nói rõ: “Vì hôm nay chúng ta có sự kiện nên toàn bộ phòng tiêu chuẩn trong khách sạn đã được đặt hết. Tôi đề xuất đặt thêm một phòng ở khách sạn khác cách đây không xa, nhưng họ sẽ phải di chuyển thêm một chút.”

Ông Phùng phẩy tay: “Chuyện nhỏ thôi, cô tự xử lý là được.”

“Vâng.”

Chuyện coi như giải quyết xong, nhưng Chu Tùng Cẩn lại chợt hỏi một câu:

“Ê-kíp chụp hình nào?”

Thấy ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn sang, cô thư ký lập tức ngồi ngay ngắn, nghiêm túc trả lời:

“Là một studio tư nhân tên là Nhiên Sắc. Chúng tôi đặc biệt mời họ tới để chụp ảnh quảng bá cho đại sứ hình ảnh của sân golf – Quan Phàm.”

Nghe vậy, Chu Tùng Cẩn chỉ khẽ gật đầu, không tỏ thái độ gì.

Ngược lại, Giang Tử Dương ngồi bên vừa nghe tới cái tên “Studio Nhiên Sắc”, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ngờ ngợ.

Anh biết ngay mà, “lòng hiếu thảo” đột ngột của ông chủ nhà mình với lão chủ tịch Chu, đúng là đáng ngờ vô cùng.