Bị cô trêu chọc đến rùng mình, toàn thân nổi da gà, trong mắt anh, hành động đó chẳng khác nào một sự quyến rũ trắng trợn.
Ngay lập tức anh lật người cô lại, đè xuống, hơi thở dồn dập: "Thẩm Nghi, em học hư rồi đấy."
Nói rồi, anh cúi đầu hôn cô.
“Em hư chỗ nào chứ?” Thẩm Nghi khẽ cười, làm bộ muốn tránh né.
Nhưng người trên người cô chẳng cho cô cơ hội nào tay, chân, miệng cùng phối hợp, chỉ vài động tác đã khiến cô dễ dàng bị khuất phục. Bàn tay có những vết chai mỏng của anh trượt dọc theo làn da trơn mịn nơi lưng cô, đi đến đâu là từng đợt sóng tình cuộn trào đến đó.
Thẩm Nghi giật bắn người, vội c*n m** d*** để không bật thành tiếng, cố đẩy anh ra, giọng nức nở cầu xin: “Em sai rồi… đừng…”
“Muộn rồi.” Giọng Chu Tùng Cẩn khàn khàn như vùi trong chăn gối: “Phải chịu phạt thôi.”
“Tiểu Quân... ưm... Tiểu Quân đang ở nhà…” Cảm nhận được người phía trên như sắp ra trận, cô hoảng thật sự.
“Đừng giãy, đừng kêu, bên ngoài không nghe thấy đâu.” Anh uy h**p bằng giọng khàn đặc.
“Anh… sáng mai còn phải bay sớm mà…”
“Ngủ bù trên máy bay.”
Thẩm Nghi: “…”
Trời thu không để lại dấu vết, từng cơn sóng cuộn mây, khao khát và quyến luyến đan xen, triền miên không dứt.
…
Khi chuông báo thức vang lên, Thẩm Nghi mệt mỏi mở mắt ra, Chu Tùng Cẩn đã dậy từ lúc nào, đang quay lưng về phía cô cài cúc cổ áo.
Cô nhìn tấm lưng rộng rãi, nhưng không kém phần thanh thoát ấy, cảm giác quyến luyến và nghèn nghẹn trào dâng khi nghĩ đến giây phút chia ly sắp tới.
Rất nhanh sau đó, chuông báo thức bị người trên giường tắt đi. Chu Tùng Cẩn quay lại thấy cô đã tỉnh, liền cúi xuống hôn nhẹ nơi đuôi mắt cô: “Anh đi đây.”
Thẩm Nghi nhắm mắt để mặc anh hôn mấy cái, rồi mở mắt định ngồi dậy: “Em tiễn anh.”
“Không cần đâu, bên ngoài lạnh lắm, em cứ ở trong chăn ngủ thêm đi.”
Thẩm Nghi che giấu vẻ không nỡ trong mắt: “Vâng.”
Cô ngập ngừng một lát, rồi vẫn không nhịn được mà hỏi: “Bao giờ anh về?”
“Tối ngày kia.” Chu Tùng Cẩn dùng ngón cái vuốt nhẹ tóc mai cô: “Ở nhà đợi anh.”
Ngày kia... Thẩm Nghi có chút tiếc nuối: “Ngày mốt em phải đi công tác, có lẽ sau đó mấy ngày nữa mình cũng không gặp được nhau rồi.”
Chu Tùng Cẩn khựng lại, vẻ hơi buồn: “Đi đâu?”
“Thành phố A, bên đó vừa khai trương một sân golf tầm cỡ quốc gia, có mời Quan Phàm làm gương mặt đại diện, em đi chụp ảnh quảng bá.”
“Quan Phàm là ai?” Chu Tùng Cẩn nhanh chóng nắm bắt trọng điểm.
Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên, có phần bất lực nhìn anh: “Là một diễn viên nổi tiếng mà, anh không biết sao?”
“Anh không để tâm mấy chuyện đó.” Chu Tùng Cẩn khẽ lắc đầu.
“Đúng là ‘ông chú cán bộ’.” Thẩm Nghi trêu anh.
Anh chẳng bận tâm chuyện bị trêu, còn cười cười chạm nhẹ vào mũi cô: “Giờ em đã được giao chụp cả siêu sao rồi.”
Thẩm Nghi cụp mắt, hơi xấu hổ: “Là chị Nguyên sắp xếp.”
Chu Tùng Cẩn khẽ ừ một tiếng, như lơ đãng hỏi thêm: “Quan Phàm là nam hay nữ?”
“Nam.”
“Bao nhiêu tuổi?”
Thẩm Nghi không hiểu sao anh lại bỗng nhiên truy hỏi kỹ thế, nhưng vẫn nghiêm túc nghĩ rồi nhìn anh: “Hình như bằng tuổi anh.”
Chu Tùng Cẩn khẽ gật đầu, im lặng.
Chốc lát sau, anh cúi xuống nhìn giờ, rồi hôn nhẹ lên chóp mũi cô: “Làm việc ngoan nhé.”
“Vâng.” Thẩm Nghi nghẹn ngào, nhìn anh định rời đi, còn nhắc lại: “Anh cũng vậy, công tác suôn sẻ nhé.”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn đứng ở cửa, quay đầu mỉm cười với cô.
Cô nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa, nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân mỗi lúc một xa. Cuối cùng, cánh cửa chính vang lên tiếng mở rồi khép lại, xung quanh rơi vào yên tĩnh.
Thẩm Nghi nằm ngửa trên giường, ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra mình thật sự rất không nỡ xa anh.
Chỉ mới một tuần không gặp, chỉ còn ba ngày nữa là có thể gặp lại, vậy mà... nỗi nhớ vẫn cứ dâng trào không thể kìm nén.
Điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ Chu Tùng Cẩn.
"Thẩm Nghi, em có thể đến làm việc bên cạnh anh không?"
Tim Thẩm Nghi giật thót, ngực trái như bị đánh một cái thật mạnh.
Trong đầu như có tiếng hét vang dội — Đồng ý đi! Ở bên anh ấy! Mỗi ngày đều gặp anh ấy, không rời xa nữa!
Nhưng lý trí nhanh chóng lấn át cảm xúc, đè nén giọng nói mê hoặc kia, trấn giữ nó thật chặt trong góc tối tâm trí.
Không thể dựa dẫm vào anh. Căn nhà đang ở không thể dựa vào anh. Sự nghiệp, càng không thể dựa vào anh.
Cô gõ ra mấy dòng rồi lại xóa đi. Sau cùng, ngẫm nghĩ thật kỹ, gửi lại hai chữ:
“Không được.”
Chu Tùng Cẩn ngồi trong xe, khi thấy hai chữ ấy, tim như bị một trận mưa xối xuống, lạnh buốt. Nhưng rất nhanh, sự trống rỗng biến thành bình tĩnh.
Anh nhìn ra bầu trời phương Đông đang lộ ra ánh hừng sớm, trong lòng tự nhủ: mình không nên hỏi cô một câu thiếu tôn trọng như vậy.
Cô có sở thích riêng, công việc riêng, cuộc sống riêng, anh không nên vì lòng ích kỷ mà kéo cô vào phạm vi quyền lực của mình.
Sau khi nhận ra điều đó, anh vội nhắn tin xin lỗi cô.
Hai người chỉ trao đổi vài câu, cuối cùng lại trở về những lời nói dịu dàng chan chứa tình cảm.