Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 200: Cô bé ấy đã là người trưởng thành rồi

"Lên giường nằm một lát đi, em sẽ cài báo thức cho anh."

Chu Tùng Cẩn cởi áo khoác gió, treo lên giá ở đầu giường của cô, rồi tự nhiên vén chăn lên, có vẻ hơi mệt mỏi, anh nhấc chân định nằm xuống giường thì bị Thẩm Nghi kéo lại: "Quần dài!"

"Quần ngoài cũng phải cởi." Cô nghiêm túc dặn dò.

"Xin lỗi nhé." Chu Tùng Cẩn bật cười.

Đợi anh cởi xong quần ngoài, Thẩm Nghi mới để mặc anh chui vào chăn, còn cô cũng cởi áo khoác, leo lên giường chui vào lòng anh.

Cô xoay người tìm tư thế thoải mái trong vòng tay anh, sau đó tắt đèn ngủ bên giường, dịu dàng nói: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Chu Tùng Cẩn mỉm cười, hôn lên trán cô.

Thế nhưng, cả hai vẫn chưa ngủ.

Thẩm Nghi nghĩ đến chuyện của Vương Tiểu Ly mấy ngày trước, bèn kể cho anh áp lực mà cô đang cảm thấy.

"Anh gặp cô bé với tư cách là người tài trợ, xét ở một góc độ nào đó đúng là sẽ khiến cô bé có áp lực."

Trong bóng tối, Chu Tùng Cẩn bóp nhẹ má cô, khẽ trấn an: "Đừng suy nghĩ nhiều."

"Nhưng mà..."

"Không phải suy nghĩ của một mình Vương Tiểu Ly cũng đại diện cho suy nghĩ của tất  cả mọi người. Em nghĩ Trường Minh gặp em có thấy áp lực không?"

Giọng nói trầm ấm của Chu Tùng Cẩn vang lên, truyền từ lồng ngực anh đến tai cô.

Thẩm Nghi không đáp, chỉ im lặng.

Chu Tùng Cẩn trầm ngâm giây lát rồi nói tiếp: "Nếu em sợ gây áp lực cho cô bé, anh có một cách rất hay."

"Cách gì?" Thẩm Nghi tò mò hỏi.

"Tránh xa cô bé ra." Anh thản nhiên đáp.

Thẩm Nghi: "..."

"Câu này em từng nói đúng đấy. Việc tài trợ cá nhân, đúng là không nên gặp mặt người được tài trợ. Dễ phát sinh rất nhiều mâu thuẫn không cần thiết. Vậy nên..."

Chu Tùng Cẩn nhấn mạnh: "Anh đề nghị sau này hạn chế gặp cô bé."

"Em hiểu rồi." Thẩm Nghi nhẹ giọng đáp. 

"Giờ họ đã nhập học, cũng sẽ quen biết thầy cô bạn bè mới, em cũng không có nhiều thời gian gặp bọn họ."

"Chỉ là hôm khai giảng, ai cũng có người nhà đi cùng nhập học, chỉ có hai đứa đó không có ai, lại xa lạ nơi đất khách, trông rất tội. Với lại là sư đệ sư muội đồng hương với em, nên em mới... định giúp họ với tư cách một đàn chị bình thường thôi."

Chu Tùng Cẩn nghe cô nhắc đến gia đình, bỗng nhớ đến hoàn cảnh của cô: không có người thân, thế mà lại phải đi lo cho người khác.

Anh thấy xót xa, xoa đầu cô, khen nhẹ: "Giúp sư đệ sư muội nhập học là việc tốt."

Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt lại, khẽ “ừ” một tiếng.

Cô lại nhớ đến chuyện Vương Tiểu Ly không muốn tham gia dự án đào tạo nhân tài của An Hạ, rồi kể lại những lời mình từng khuyên nhủ cô bé.

Chu Tùng Cẩn nghe xong chỉ bình thản nói mấy câu: "Dự án đó, cô bé muốn tham gia thì tham gia, không muốn thì thôi."

Thẩm Nghi vội vàng bổ sung: "Chỉ là cô bé tự tôn cao, còn nhỏ tuổi, chưa có ai phân tích cho nó lợi – hại, nhất thời không nghĩ thông..."

Chu Tùng Cẩn kiên nhẫn đợi cô nói xong mới thở dài, chậm rãi nói: "Thẩm Nghi, cô bé mười tám tuổi rồi, là người trưởng thành. Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, người trưởng thành phải học cách chấp nhận hậu quả cho những quyết định của bản thân."

"Em phải học cách tôn trọng suy nghĩ của người trưởng thành."

"Em biết..." Giọng cô nhẹ nhàng: "Nên em chỉ khuyên nhủ thôi."

Chu Tùng Cẩn khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm nữa.

Thẩm Nghi nằm trong vòng tay anh, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đã khép của anh, hàng mi dài phủ xuống, bất động như thể đã ngủ.

Anh mệt thật rồi, Thẩm Nghi thầm nghĩ. Cô khẽ ngẩng cằm, lặng lẽ hôn nhẹ lên khóe môi anh.

Sau nụ hôn trộm đó, cô rúc lại vào lòng anh, yên tâm nhắm mắt.

Thế nhưng chưa được bao lâu, Thẩm Nghi cảm thấy có gì đó không đúng phía dưới.

Cô lập tức ngẩng đầu, trong ánh sáng mờ mờ nhìn người đối diện: "Chu Tùng Cẩn."

"Ừm..." Giọng anh mơ hồ từ trên đầu truyền xuống, rõ ràng chưa ngủ.

Thẩm Nghi: "..."

Sau vài giây im lặng, Chu Tùng Cẩn khẽ mở mắt, bất lực thở dài, hơi thở ấm áp phả lên trán cô: "Thẩm Nghi, lâu rồi chúng ta không... Ngửi thấy mùi hương của em, anh không kìm được..."

Thẩm Nghi đỏ ửng hai má, chớp mắt. Hóa ra anh đâu có buồn ngủ, ngược lại còn tràn đầy sinh lực!

Nghĩ vậy, trong đầu cô bỗng nổi lên một ý xấu.

Cô hơi nhếch môi, nhẹ nhàng cắn lên cằm anh một cái, cười trêu: "Nhịn! đi!"