Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 199: Về nhà em nghỉ một lát trước nhé?

Khi đang nằm trên giường đọc sách, điện thoại của Thẩm Nghi vang lên một tin nhắn. Là Chu Tùng Cẩn gửi đến.

“Anh đang ở cổng khu nhà em.”

Thẩm Nghi khựng lại, hơi bất ngờ.

Mấy ngày nay Chu Tùng Cẩn liên tục đi công tác xa, hai người đã gần một tuần chưa gặp nhau.

Cô liếc nhìn đồng hồ, đã mười một giờ bốn mươi tối.

Cô vội khoác thêm áo ngoài, khóa cửa đi xuống lầu. Vừa bước ra khỏi khu chung cư, đã thấy anh đứng thẳng bên cạnh chiếc xe màu đen, hai tay buông xuôi.

Anh mặc một chiếc áo khoác dài, ánh đèn đường chiếu lên mái tóc, tạo thành một lớp ánh sáng nhẹ. Thấy cô, anh nở nụ cười dịu dàng trong gió thu, dang tay đón cô.

Thẩm Nghi lập tức thấy lòng trào dâng niềm vui sướng, nỗi nhớ tích tụ hóa thành ánh nước lấp lánh trong mắt. Cô chạy vội qua làn gió đêm, nhào vào lòng anh.

Chu Tùng Cẩn ôm cô bế bổng lên khỏi mặt đất, nhấc ba lần mới đặt xuống, hai tay vẫn ôm chặt vai cô, để cô tựa sát vào lồng ngực.

“Anh về từ lúc nào vậy?” Thẩm Nghi ngẩng đầu hỏi.

“Chín giờ tối.” Chu Tùng Cẩn đáp, “Anh chỉ quá cảnh ở Cẩm Thành, rạng sáng mai còn phải bay tiếp.”

Nghe anh nói chỉ quá cảnh, ánh mắt Thẩm Nghi thoáng lộ vẻ hụt hẫng. Tay cô vô thức siết chặt lấy eo anh hơn, nhưng không hề than vãn.

Cô chỉ nhẹ giọng hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

“Vừa ăn chút trên máy bay.” Cằm anh nhẹ cọ vào đỉnh đầu cô, giọng khàn khàn: “Tranh thủ qua gặp em một lát, lát nữa phải quay lại sân bay.”

“Không phải rạng sáng mới bay à?” Thẩm Nghi nhìn gương mặt hơi mỏi mệt của anh, lo lắng cau mày.

“6 giờ 40. Cũng sắp rồi. Anh chỉ là...”

Chu Tùng Cẩn khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Chỉ là... muốn xin một cái hôn chúc ngủ ngon.”

Thẩm Nghi nghe xong, cả người ấm lên. Cô rút tay ra khỏi vòng ôm, nâng gương mặt lạnh buốt của anh lên, kiễng chân hôn nhẹ lên bờ môi đầy đặn của anh.

Chu Tùng Cẩn khẽ cười, cúi đầu để vừa tầm cô, giọng khàn đặc: “Còn thiếu mấy ngày trước nữa.”

Thẩm Nghi khẽ “ừm” một tiếng, cười rồi lại kiễng chân hôn chụt một cái.

“Một ngày.” Chu Tùng Cẩn thì thầm.

Thẩm Nghi đành hôn thêm một cái nữa. Anh vẫn tiếp tục đếm, vừa như cố tình trêu chọc, lại vừa như thật sự đang nghiêm túc tính toán.

Cô vòng tay lên vai anh, hôn thêm bốn, năm lần, chẳng mấy chốc đã thấy mỏi chân, vừa định đặt chân xuống thì eo đã bị anh giữ chặt, nhấc bổng lên. Hơi thở ấm nóng của anh lẫn trong hương trầm dịu dàng quấn lấy môi lưỡi cô, tim cô khẽ run lên, những nụ hôn nhẹ biến thành sự quấn quýt say đắm.

Gió đêm thổi qua khiến cô khẽ rùng mình, hai người lập tức dừng lại.

Thẩm Nghi ngẩng mắt, dịu dàng hỏi: “Hay là... anh lên nhà em nghỉ một chút?”

Chu Tùng Cẩn suy nghĩ rồi hỏi: “Em gái em có ở nhà không?”

“Hôm nay nó ở nhà, nhưng ngủ rồi. Bọn mình vào nhẹ nhàng là được.”

Chu Tùng Cẩn thở dài một tiếng, ôm cô làm nũng: “Thẩm Nghi, em dọn đến ở với anh có được không?”

Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt, không trả lời, chỉ hỏi lại: “Vậy... anh có muốn lên không?”

Thấy cô né tránh câu hỏi, Chu Tùng Cẩn có chút tủi thân, nhưng không nỡ từ chối lời mời của cô, đành thỏa hiệp: “Muốn.”

Nói xong, anh quay sang dặn người ngồi trong xe: “Chú Trạch, chú cứ về nghỉ trước đi. 4 giờ sáng quay lại đây đón cháu là được.”

Lúc này Thẩm Nghi mới để ý trong xe còn có người, nghĩ đến việc hai người vừa nãy còn... bất giác mặt đỏ bừng, tai cũng nóng lên.

“Vâng, Chu tổng.” Chú Trạch gật đầu, sau đó lái xe rời đi.

Thẩm Nghi dắt anh rón rén vào nhà, thay giày xong thì ra hiệu bảo anh im lặng.

Chu Tùng Cẩn ngoan ngoãn gật đầu, nhắm mắt mỉm cười, để mặc cô lôi kéo mình rón rén qua phòng khách tối om, bước vào phòng cô.

Khung cửa phòng hơi thấp, Thẩm Nghi dắt tay anh bước vào, bỗng nghe “bốp” một tiếng trầm đục vang lên phía sau.

Cô giật mình quay lại thì thấy Chu Tùng Cẩn vừa va đầu, khẽ khom người lùi lại một bước, mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

Thẩm Nghi nhìn cái đầu bị đụng của anh, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Cô vội kéo anh vào trong, đóng cửa lại, rồi mới giơ tay lên xoa nhẹ cho anh.

“Cẩn thận chứ.” Cô thì thầm.

“Cửa nhà em thấp quá.” Chu Tùng Cẩn than nhẹ, giọng có chút trách móc.

“Thì ai bảo anh đi đứng không nhìn.” Thẩm Nghi cười khúc khích, chỉ vào áo khoác của anh, ra hiệu nhẹ nhàng bảo anh cởi ra.